Đạt Ma sư Tổ, người đã vượt ngàn dặm sang đông độ chỉ để truyền tâm ấn, thứ không hình không bóng nhưng lại là gốc rễ của mọi pháp môn tu tập. Chúng ta sẽ không chỉ nghe mà còn suy gẫm, thấm dần để rồi từ đó quay về nhìn lại chính mình như một cách đồng hành trên con đường tâm linh, là một nhân duyên lớn cho sự tỉnh thức ngày mai.
Giữa cuộc đời vô thường bao điều thị phi như mây nổi, lòng người cứ mãi theo đuổi điều được mất thiện ác đúng sai. Đa phần chúng ta vẫn thường tin rằng tu hành là để trở nên hiền lành, để làm điều thiện để được phước tránh họa. Nhưng có khi nào ta dừng lại tự hỏi liệu sự thiện mà ta ôm ấp có phải là cứu cánh tối hậu của đạo, hay chỉ là một lớp vỏ tinh tế hơn của bản ngã? Một lớp áo đẹp đẽ nhưng vẫn là áo chưa phải chính mình.
Có một lời dạy cổ xưa như tiếng chuông lặng lẽ giữa đêm sâu, chặt đứt tâm thiện mới thấy chân tâm. Câu ấy khiến người nghe sửng sốt, sao lại chặt đứt tâm thiện? Không phải Phật pháp luôn khuyên con người hướng thiện đó sao? Nhưng nếu ta ngồi yên thở chậm lại, lắng vào lòng một chút sẽ thấy câu nói ấy không phải là phủ nhận thiện mà là chỉ cho ta một con đường cao sâu hơn. Con đường vượt qua nhị nguyên, nơi chẳng còn thiện chẳng còn ác chỉ còn chân tâm thanh tịnh vốn sẵn có không sinh không diệt.
Tổ Bồ Đề Đạt Ma, vị tổ khai sáng thiền tông trung hoa chính là người từng dạy rằng không nghĩ thiện không nghĩ ác, ngay khi ấy cái gì là bản lai diện mục của ngươi? Một câu hỏi đơn sơ mà như mũi kiếm bén chặt đứt hết mọi vọng niệm mọi tư tưởng phân biệt. Thiện hay ác cũng là hai đầu của một sợi dây trói buộc, khi còn vướng trong ý niệm ta đang thiện thì chưa thấy được cái ta ấy vốn là giả tạm sanh diệt theo vọng tưởng.
Có một người từng đến gặp một vị thiền sư và hỏi, làm sao để tâm tôi trở nên trong sạch hơn? Vị thiền sư nhìn ông ta rồi mỉm cười đáp, mang cái tâm dơ của ông ra đây ta rửa cho. Người kia chợt ngẩn ra vì không biết cái tâm mình ở đâu. Tâm vốn vô tướng, tâm không thể nắm bắt càng không thể gột rửa bằng ý niệm. Muốn thấy tâm thì phải buông mọi phân biệt kể cả thiện. Vậy khi Bồ Đề Đạt Ma nói đến việc chặt đứt tâm thiện, ngài không khuyến khích điều ác cũng không phủ nhận thiện hạnh mà là chỉ ra rằng, chân tâm thanh tịnh chỉ hiện khi mọi đối đãi trong tâm được buông bỏ.
Còn tâm còn so đo thiện với ác ta vẫn đang ở ngoài cửa đạo. Thưa quý vị, chúng ta sẽ cùng lắng nghe những câu chuyện về Đạt Ma sư Tổ, người đã vượt ngàn dặm sang đông độ chỉ để truyền tâm ấn, thứ không hình không bóng nhưng lại là gốc rễ của mọi pháp môn tu tập. Chúng ta sẽ không chỉ nghe mà còn suy gẫm, thấm dần để rồi từ đó quay về nhìn lại chính mình như một cách đồng hành trên con đường tâm linh, là một nhân duyên lớn cho sự tỉnh thức ngày mai.
Phần một buông thiện ác trở về bản tâm. Trong cuộc sống, chúng ta thường phân biệt giữa thiện và ác đúng và sai. Tuy nhiên trong giáo lý của Thiền tông, đặc biệt là qua lời dạy của tổ Bồ Đề Đạt Ma việc vượt qua sự phân biệt này là cần thiết để đạt đến chân tâm. Câu nói không nghĩ thiện không nghĩ ác ngay khi ấy cái gì là bản lai diện mục của ngươi? Ý nghĩa câu nói, câu hỏi này của Tổ Đạt Ma nhằm chỉ ra rằng khi tâm không còn phân biệt thiện ác đúng sai thì bản chất thật sự của chúng ta hay chân tâm mới hiển lộ.
Việc chấp vào thiện hay ác đều là những vọng niệm che lấp chân tâm vốn thanh tịnh. Câu chuyện người thợ mộc và chiếc ghế, ở một ngôi làng nhỏ có một người thợ mộc tên là Minh. Anh nổi tiếng với những chiếc ghế đẹp và chắc chắn. Một ngày nọ, một vị sư già đến và yêu cầu Minh làm cho mình một chiếc ghế đặc biệt, một chiếc ghế không thiện không ác. Minh bối rối hỏi, thưa thầy làm sao có thể làm một chiếc ghế không thiện không ác? Vị sư mỉm cười, hãy làm chiếc ghế như chính nó không thêm bớt không gán cho nó bất kỳ ý nghĩa nào.
Minh suy nghĩ và bắt đầu làm việc, anh không nghĩ về việc chiếc ghế sẽ được khen hay chê đẹp hay xấu, anh chỉ tập trung vào từng đường cắt từng mối nối để chiếc ghế hiện hữu như nó vốn là. Khi hoàn thành, vị sư ngồi lên chiếc ghế và nói, đây chính là chiếc ghế không thiện không ác bởi vì anh đã làm nó với tâm không phân biệt không chấp trước. Minh ngộ ra rằng khi tâm không còn phân biệt mọi việc đều trở nên thanh tịnh và đúng đắng.
Ý nghĩa câu chuyện, khi chúng ta buông bỏ sự phân biệt thiện ác đúng sai tâm trở nên tỉnh lặng và trong sáng, chính trong trạng thái đó chân tâm mới hiển lộ và chúng ta sống một cách chân thật và tự nhiên.
Phần hai gió không lay được núi. Trong cõi đời này tâm ta như cánh đồng mênh mông trước những ngọn gió, gió khen gió chê gió vinh gió nhục gió buồn gió vui. Tâm chưa vững gió vừa đến đã lung lay, nhưng có một loại tâm như đỉnh núi cao sừng sững dẫu bão giông giận giữ vẫn đứng yên đó là chân tâm. Người tu hành nếu mãi còn chạy theo thiện để tránh ác cũng chưa thoát khỏi những làn gió thế gian. Đạt Ma Tổ Sư từng dạy đạo là tâm bất động giữa trăm ngàn duyên cảnh, tâm bất động ấy không phải vô cảm hay chai lì mà là thứ đã vượt khỏi ranh giới đối đãi.
Giống như núi đứng giữa Trời, dẫu gió có mạnh đến đâu vẫn không sao lay chuyển được. Câu nói tâm như núi, không lay động trước gió khen chê mới thấy rõ bản tính vô niệm. Ý nghĩa câu nói, trong đời sống chúng ta thường để lòng mình bị xao động bởi ngoại cảnh, một lời khen khiến ta vui một lời chê làm ta phiền muộn. Cái tâm ấy là vọng tâm luôn dao động, nhưng trong thiền ta được nhắc nhớ về tâm vô niệm nơi không sinh khởi phân biệt không bị ngoại duyên làm loạn, tâm đó chính là chân tâm.
Nó không phải lạnh lẽo hay vô tình mà là rộng lớn sáng suốt và thản nhiên cũng như núi không sợ gió, người có chân tâm không sợ đúng sai hơn thua. Họ không chạy theo thiện, không trốn tránh ác mà thấy rõ tất cả đều là bóng hiện rồi tan. Câu chuyện người lái đò và kẻ mắng chửi, tại một khúc sông nhỏ có một người lái đò tên Tâm. Suốt bao năm qua ông chèo đò đưa khách sang sông không lấy tiền, người ta gọi ông là lão khùng vì không ai hiểu sao ông sống được.
Một ngày kia có một người khách sang sông, vừa đặt chân lên bờ ông ta lớn tiếng mắng Lão Tâm. Ông tưởng mình tốt lắm sao? Làm vậy để người ta khen à đồ giả tạo. Lão Tâm chỉ mỉm cười không nói lời nào, người khách tức giận hỏi sao ông không cãi lại, sợ à? Lão Tâm đáp, trên thuyền của tôi chỉ có nước không có chỗ cho những lời khen chê, ai muốn qua sông tôi đưa ai muốn mắng tôi lắng nghe. Người khách sững lại đỏ mặt, lần đầu tiên ông cảm thấy mình nhỏ bé và vô lý, ông ngồi xuống bờ sông nhìn nước trôi mà lòng bỗng nhẹ như mây.
Ý nghĩa câu chuyện, tâm người tu không phải để được thương hay tránh bị ghét mà là để trở về với trạng thái như núi, trầm lặng kiên cố không bị ngoại duyên lay động. Chỉ khi đó chân tâm mới thật sự hiển lộ như mặt hồ lặng gió soi rõ cả Trời xanh.
Phần ba người không tâm giữa trần gian có mặt. Chúng ta sinh ra với cái tôi luôn luôn bận rộn, bận thương bận ghét bận tính toán bận phân biệt. Dù đi đâu làm gì cũng mang theo cái tâm ấy nên không bao giờ thật sự thảnh thơi. Người đời hay bảo hãy sống có tâm nhưng Đạt Ma Tổ lại hỏi tâm ông đâu mang ra đây ta xem? Câu hỏi ấy như sét đánh vào tâm người học đạo, tâm mà ta tưởng là mình kỳ thực chỉ là vọng tưởng sinh diệt.
Chân tâm thì không thể nắm bắt, cũng chẳng thể dùng lời mà tả. Muốn thấy được nó phải buông cả ý niệm về thiện, thậm chí buông luôn cả ý niệm về ta đang tu hành. Người không còn bám vào thiện, không trốn tránh ác, không chấp trước vào cái gì ấy mới thật sự có mặt giữa trần gian bằng bản tâm rỗng rang như hư không. Câu nói tâm không trụ vào đâu là đạo Bồ Đề Đạt Ma. Ý nghĩa câu nói, tâm không trụ vào đâu không có nghĩa là tâm trống rỗng hay vô tình mà là một trạng thái tự tại tuyệt đối, không còn bám víu vào danh lợi đúng sai thiện ác.
Tâm ấy như mây Trời trôi qua mà chẳng để dấu, tâm ấy cũng như gương sáng phản chiếu mọi hình nhưng chẳng giữ lại hình nào. Khi còn cho rằng tôi đang tu, tôi đang làm điều thiện tức là vẫn còn cái tôi ở đó vẫn còn tâm chấp vào pháp. Mà hễ còn chấp thì chân tâm chưa lộ, chặt đứt cả tâm thiện không phải để trở thành kẻ vô đạo mà là để vượt lên tất cả như người giữa trần gian mà không bị trần gian che phủ.
Câu chuyện đứa trẻ và ngọn lửa, ngày xưa ở một làng quê miền núi có một vị lão tăng tên là Tịnh Tâm. Một hôm có cậu bé tên Bi đến xin học đạo, lão tăng hỏi con đến học đạo muốn cầu điều gì? Bi đáp, con muốn học để làm người tốt. Lão Tăng lắc đầu làm người tốt chưa đủ, hãy học để không còn là người xấu cũng không còn là người tốt. Bi ngơ ngác. Tối hôm đó lão tăng đưa cho Bi một cây nến và bảo, hãy nhìn ngọn lửa này khi thấp lên nó sáng khi tắt đi nó về đâu?
Bi không trả lời được, lão tăng nói tiếp tâm con cũng vậy. Khi con nghĩ mình đang thiện đang tốt, tức là ngọn lửa đang cháy nhưng nó vẫn còn sinh còn diệt. Muốn thấy được chân tâm con phải nhìn thấy cả khi ngọn lửa không còn nơi không thiện không ác không tốt không xấu, khi ấy con mới thật sự học đạo. Nhiều năm sau Bi trở thành một thiền giả, người làng hỏi ông đã học được gì? Ông chỉ mỉm cười, tôi đã học cách để tâm mình không còn chỗ trụ như ngọn lửa cháy rồi tắt mà chẳng ở đâu.
Ý nghĩa câu chuyện, chúng ta không cần chạy trốn thế gian, cũng không cần cố gắng làm điều gì thật lớn lao, chỉ cần nhìn lại tâm mình từng ý niệm thiện hay ác rồi lặng lẽ buông xuống. Khi tâm không còn chỗ để trụ thì chân tâm liền hiển lộ như mặt Trời chẳng cần tìm vẫn rạng rỡ sau mây.
Phần bốn, không thiện không ác mới là người tu. Trong mắt người đời tu hành là làm lành tránh giữ, là phóng sinh bố thí tụng kinh giữ giới. Nhưng với thiền tông đó chỉ là khởi đầu, chiếc bè đưa người qua sông không phải bến bờ sau cùng. Đạt Ma Tổ từng nói, chỉ khi không còn phân biệt thiện ác mới có thể bước vào cửa đạo. Nói vậy không phải phủ nhận công đức của việc làm thiện mà là nhấn mạnh, nếu còn chấp vào việc mình làm là thiện thì vẫn còn tâm phân biệt, vẫn chưa thoát được cái ngã vi tế ẩn sau thiện tâm.
Người tu thật không còn thấy mình là người làm thiện, họ làm như hơi thở tự nhiên không trụ không mong cầu. Có người từng hỏi, nếu không phân biệt thiện ác sao biết sống đúng? Thiền sư chỉ mỉm cười, khi tâm không còn phân biệt thì hành động cũng sẽ đúng, vì nó sinh ra từ trí tuệ không từ bản ngã. Câu nói, người tu chân thật không trụ vào thiện cũng chẳng dính mắc nơi ác. Ý nghĩa câu nói, tâm phàm phu thường bị lôi kéo bởi hai cực, hoặc cố gắng làm thiện hoặc tránh điều ác nhưng cả hai hướng này nếu còn chấp đều là vọng tâm.
Chúng là hai đầu của một sợi dây mà hễ nắm bên nào thì cũng đang bị trói. Thiền sư nhìn thẳng vào bản chất của mọi sự, cái gì có đối đãi đều không thật, thiện mà đối với ác thì cũng chỉ là một dạng khái niệm không phải chân tâm. Cũng như ánh sáng chỉ hiện khi có bóng tối làm nền, ánh sáng ấy chưa phải vĩnh hằng. Tâm người tu chân thật thì vượt qua tất cả, hành xử từ trí huệ không từ thiện ác, không từ mong cầu báo đáp.
Câu chuyện người đàn bà làm thiện, ở một ngôi làng nọ có bà cụ tên Tư suốt đời làm việc thiện, giúp đỡ hàng xóm bố thí cho kẻ nghèo dựng am cúng Phật, ai ai cũng gọi bà là người lành nhất làng. Một ngày kia có một nhà sư hành cước đi ngang qua, bà Tư mời vào nhà dâng trà rồi kể lễ, bạch thầy cả đời con làm thiện chẳng làm điều ác mà lòng vẫn thấy bất an. Con lo lỡ kiếp sau vẫn bị đọa. Vị sư trầm ngâm nhìn ra sân nơi có cây chuối già đang trổ buồng.
Ngài hỏi, bà có thấy cây chuối kia không? Dạ thấy, nó đang ra buồng chuối chín. Sau khi trổ buồng xong nó sẽ thế nào? Nó sẽ chết. Chuối là vậy, vị sư nhẹ giọng cái thiện bà đang làm cũng giống như buồng chuối ấy đẹp thơm nhưng vẫn thuộc về dòng sinh diệt, khi bà còn thấy mình làm thiện thì cái ngã vẫn còn mà hễ còn ngã thì chưa vào đạo. Bà cụ rơi nước mắt chắp tay cúi đầu, từ hôm đó bà vẫn làm việc lành nhưng không còn mong cầu, không còn nghĩ mình đang tu thiện, bà sống nhẹ nhàng như gió thoảng qua rặng tre.
Ý nghĩa câu chuyện, thiện nếu còn chấp vào cũng là sợi dây trói. Người tu chân thật là người thấy rõ điều đó nên hành thiện mà không trụ không mong, khi ấy mỗi việc làm đều thanh tịnh như hoa nở không vì ai như nắng chiếu không đòi đáp trả.
Sự mệt mỏi ẩn ra sau nụ cười của cha, sự cô đơn giấu trong sự mạnh mẽ của mẹ, nỗi bất an của anh chị và những vòng nghiệp đang trói buộc từng thành viên. Người căn tu không chỉ nhìn người thân như những người sống cùng mình mà nhìn họ như những linh hồn đang loay hoay tìm đường. Bạn thương họ bằng một kiểu thương không nói được thành lời, không phải thương vì họ là gia đình mà thương vì họ cũng đang khổ như bạn, chỉ khác là họ không biết.
Bạn nghe họ trách móc nhau, giận hờn nhau đôi khi vì những điều rất nhỏ nhưng bạn biết cái nhỏ đó chỉ là bề mặt, nỗi khổ thật sự của họ nhiều năm rồi chưa được tháo gỡ. Nhưng người căn tu lại không thể nói thẳng, con thấy nguyên nhân ở đây con hiểu vì sao mẹ đang đau con biết cha đang lo. Bạn biết nói ra chưa chắc họ đã chấp nhận, người càng khổ càng dễ tự ái người càng bế tắc càng dễ xem lời góp ý là sự công kích.
Thế là bạn chọn im lặng và cái im lặng đó lại khiến bạn cô đơn hơn cả khi ở một mình. Có người căn tu sống trong gia đình mà mỗi ngày đều như đang đi qua một lớp học mới của nghiệp, bầu không khí nặng nề không làm bạn nghẹt thở mà làm bạn tỉnh thức hơn, những lời nói gai gốc không khiến bạn gục xuống mà giúp bạn nhìn rõ phản ứng của chính mình. Gia đình không cho bạn sự nhẹ nhàng nhưng lại cho bạn một môi trường đủ thật để thấy rõ những phiên bản chưa hoàn thiện trong tâm.
Nếu sống một mình có lẽ bạn đã tưởng rằng mình tu giỏi lắm rồi, nhưng sống giữa gia đình bạn hiểu mình vẫn còn nhiều thứ phải mài phải gọt phải buông. Người căn tu dễ rơi vào một trạng thái vừa muốn bỏ đi để giữ bình an, vừa không thể rời đi vì nghĩa vì thương vì sứ mệnh. Bạn biết rõ mình ở lại không phải vì bị ràng buộc mà vì bên trong bạn có một nguồn lực muốn chữa lành cho họ, nhưng chữa lành không phải chuyện một sớm một chiều.
Chữa lành cũng không phải lúc nào cũng thuận theo ý mình, đôi khi cách bạn sống tốt khiến người khác khó chịu, đôi khi sự bình thản của bạn chạm đúng nỗi bất an của người thân. Họ thấy bạn khác lạ, họ không hiểu thế là họ phản ứng nhưng chính những phản ứng ấy lại cho bạn cơ hội để nhìn lại bản thân. Mình có đang quá khắc khe, mình có đang cố chứng tỏ mình bình an, mình có đang làm điều đó từ tâm hay từ bản ngã?
Người căn tu có một điều rất lạ, càng tu sâu càng ít muốn chỉ dạy ai. Bạn hiểu rằng mỗi người có lộ trình nghiệp riêng, bạn không thể kéo ai đi nhanh hơn, bạn không thể mở mắt ai khi mắt họ chưa sẵn sàng nhìn, bạn chỉ có thể đứng đó sáng nhất có thể cho đến khi họ tự nhận ra ánh sáng. Nhưng đứng đó không có nghĩa là dễ dàng, đứng đó có nghĩa là chấp nhận hàng trăm lần bị nghi ngờ hàng ngàn lần bị hiểu sai, đứng đó có nghĩa là chịu cả những vết thương mà không ai thấy, đứng đó có nghĩa là tiếp tục yêu thương trong im lặng dù đôi khi bạn cũng muốn được ai đó hiểu cho mình.
Có những người căn tu sống trong gia đình đầy thị phi, nhà càng đông sóng gió càng nhiều, người này nói xấu người kia, người kia ganh tỵ người nọ. Bạn không đứng về phe nào, bạn nhìn mọi thứ như những vòng nghiệp đang chạm vào nhau, nhưng việc bạn không đứng về bên nào lại khiến họ nghi ngờ. Con đứng về phía ai? Sao con không nói gì? Con im lặng là đồng ý hả? Người căn tu không thể nói thẳng, con đứng về phía sự thật.
Vì sự thật đôi khi là thứ không ai muốn nghe, thả một lời đúng vào một tâm sai lời đó sẽ trở thành mũi dao. Vậy nên người căn tu càng sống giữa gia đình càng phải rèn sự khéo léo, khéo mà không giả tỉnh mà không lạnh hiểu mà không phán xét nhẫn mà không chịu đựng đến mức tan vỡ. Bạn học cách giữ một khoảng cách vô hình vừa đủ để không bị cuốn vào drama, vừa đủ để không bị xem là vô trách nhiệm. Bạn ở bên cạnh nhưng không dính mắc, bạn lắng nghe nhưng không cuốn theo, bạn thấu hiểu nhưng không ôm hết vào lòng.
Đó là trạng thái rất khó đạt được nhưng một khi đạt được rồi bạn bước vào một tầng trưởng thành khác hẳn. Người căn tu sống trong gia đình còn phải đối diện với một bài học, không ai có nghĩa vụ hiểu mình gia đình cũng không. Bạn càng kỳ vọng họ hiểu bạn càng thất vọng, bạn càng muốn họ công nhận bạn càng đau. Cho đến khi bạn nhận ra rằng sự bình an không nằm ở chuyện người khác đối xử với mình thế nào mà nằm ở việc mình có còn lệ thuộc vào cách họ đối xử hay không.
Người căn tu không buông gia đình mà buông sự kỳ vọng vào họ, có lúc bạn cảm thấy mình như người ngoài trong chính ngôi nhà của mình, mỗi khi có lễ tết ai cũng bận rộn còn bạn chỉ muốn một gốc yên tĩnh để thở, không phải bạn lạnh nhạt mà vì bạn nhạy năng lượng. Nhiều người năng lượng nặng dồn vào một nơi, bạn cảm nhận rõ từng đợt sống nhưng bạn không nói ra, bạn chỉ âm thầm điều hòa lại tâm mình.
Người căn tu càng yên lặng càng dễ bị hiểu sai, sao lúc nào cũng lầm lầm lì lì không hòa đồng gì cả. Nhưng bạn biết đó không phải sự lì lợm, đó là sự bảo vệ năng lượng của mình để không bị xáo động. Người căn tu trong gia đình thường phải học bài học rất lớn về lòng từ bi, từ bi không phải là nhường nhịn tất cả không phải là chịu đựng để làm người tốt, mà là hiểu nỗi khổ của người thân đến mức bạn không còn phản ứng theo bản ngã nữa.
Khi họ là hét bạn không còn thấy lời họ như mũi tên mà thấy đó là nỗi đau trong lòng họ bật ra, khi họ trách móc bạn không thấy họ tấn công mình mà thấy họ đang vật lộn với chính họ. Nhưng để đạt đến mức đó bạn đã phải trải qua hàng trăm lần bị tổn thương sâu sắc. Người căn tu không sinh ra đã hiểu, người căn tu hiểu vì đã từng đau đến mức không còn muốn gây đau cho ai nữa. Và rồi có những ngày bạn nhìn cha mẹ già đi, nhìn người thân bệnh, nhìn thời gian trôi qua bạn nhận ra mình vẫn còn thương họ nhiều hơn mình nghĩ.
Dù họ từng làm bạn tổn thương, dù họ từng không hiểu bạn nhưng khi nghiệp của họ trổ ra người đau cũng là họ người sợ hãi cũng là họ người bất an cũng là họ, và trái tim người căn tu lại mềm xuống. Dù tâm đã từng muốn bỏ mặt, có lẽ đó là lý do bạn được đặt vào gia đình này không phải để giảng đạo mà để thương họ theo một cách sâu hơn. Người căn tu càng sống giữa gia đình càng hiểu một điều gia đình không thay đổi vì bạn nhưng bạn có thể thay đổi cách bạn nhìn họ.
Và khi cách nhìn thay đổi khổ đau giảm đi một nửa, không phải vì họ bớt gây khổ mà vì bạn không còn phản ứng theo lối cũ. Có những lúc người căn tu trong gia đình cảm thấy mình đang sống trong hai thế giới, một thế giới ồn ào đầy kỳ vọng đầy trách nhiệm đầy những cuộc đối thoại không bao giờ đi đến đâu, và một thế giới bên trong nơi bạn đối thoại với chính mình nơi bạn nhìn mọi việc theo góc độ tâm linh nhân quả chuyển hóa.
Hai thế giới ấy không đối nghịch nhau, chỉ là quá khác nhau đến mức bạn phải sống chậm lại để không bị xé đôi giữa hai dòng năng lượng. Người thân thường nghĩ bạn mạnh mẽ hơn họ, nhưng họ không hiểu bạn mạnh mẽ không phải vì bạn ít khổ, bạn mạnh vì bạn đã học cách nhìn thẳng vào khổ mà không chạy trốn. Bạn không né tránh sự thật, bạn không che giấu cảm xúc, bạn để mọi cơn giông đi qua rồi nhìn lại nó từ bên ngoài.
Sự trưởng thành ấy khiến người ngoài tưởng rằng bạn vô tư nhưng thật ra bạn sâu hơn tất cả những gì họ có thể tưởng tượng. Có những câu nói tưởng như vô tình của người thân nhưng lại khiến bạn thức suốt một đêm, không phải vì bạn yếu đuối mà vì bạn quá nhạy. Người căn tu nghe không chỉ lời mà nghe luôn tâm ý phía sau lời nói, khi ai đó tức giận bạn cảm nhận được sự bất lực của họ, khi ai đó ghen tỵ bạn thấy rõ nỗi tự ti của họ, khi ai đó chỉ trích bạn nhìn thấy những vết thương lâu năm chưa lành.
Người căn tu không dễ bị tổn thương vì câu chữ mà vì bạn nhìn thấu điều khiến họ phải nói ra câu chữ đó, và chính sự nhạy đó khiến bạn mệt. Bạn không trách họ nhưng bạn thương mình vì phải gánh những tần cảm xúc không thuộc về mình, mỗi khi gia đình cãi vã dù bạn không chen vào bạn vẫn là người hấp thụ năng lượng nặng nhất. Không phải vì bạn muốn mà vì bạn là người mở, trái tim bạn mở trực giác bạn mở khả năng cảm nhận của bạn mở.
Thứ đáng sợ nhất không phải là tiếng cãi nhau mà là năng lượng dư chấn còn lại sau đó, nó nhập vào bạn làm bạn nặng vai khó thở trống rỗng và bạn lại phải tự mình lọc sạch nó trong im lặng. Thật ra nếu người căn tu mà ích kỷ mọi chuyện đã dễ hơn rất nhiều, nếu bạn chỉ cần nghĩ cho mình bạn đã bỏ đi từ lâu. Nhưng người căn tu lại có một kiểu trách nhiệm kỳ lạ, chỉ cần vẫn còn hơi ấm của gia đình bạn vẫn muốn ở lại.
Không phải để cứu ai cũng không phải để được ai hiểu mà là vì sâu trong bạn có lời nhắc, họ là mảnh nghiệp của con con rời đi thì nghiệp vẫn còn đó, vì vậy bạn ở không phải vì bị kẹt mà vì tâm bạn chưa nở rời. Người thân thường hiểu lầm rằng bạn im lặng là vì bạn giữ hình ảnh sợ mang tiếng hay không dám nói, nhưng sự thật hoàn toàn ngược lại. Bạn im lặng vì bạn biết nói ra cũng không ai đủ tỉnh để nghe, nói ra đúng lúc sai người là gieo thêm nghiệp, nói ra sự thật khi người khác chưa sẵn sàng tiếp nhận chỉ khiến họ đau thêm.
Người căn tu hiểu rõ đạo lý này, đôi khi sự hiền lành chính là trí tuệ cao nhất nhưng cũng có những ngày bạn tự hỏi, vậy ai hiểu mình? Sự cô đơn không phải vì bạn không có người thân mà vì không ai đủ lặng để nghe bạn. Mỗi khi bạn muốn nói về điều sâu sắc họ bảo bạn đang làm quá, mỗi khi bạn muốn nói về tâm linh họ bảo bạn ảo tưởng, mỗi khi bạn muốn nói về nỗi đau của mình họ bảo bạn mạnh mà có gì đâu.
Sự cô đơn của người căn tu không nằm ở việc thiếu người mà ở việc thiếu sự đồng điệu, và rồi bạn nhận ra người căn tu sinh ra để hiểu người khác trước khi được hiểu, sự hiểu mình sẽ đến sau ở thì tương lai. Khi nghiệp của bạn đủ, sự thấu mình cũng sẽ đến nhưng không phải từ gia đình mà từ những linh hồn cùng tận số bạn gặp trên hành trình tu tập. Gia đình là nơi bạn học bài học về sự buông, còn bạn bè tri kỷ là nơi bạn được thở. Có những thời điểm người căn tu rất muốn dứt ra khỏi gia đình để giữ tâm mình nguyên vẹn, nhưng chỉ cần đi một vài ngày bạn lại nhớ.
Không phải nhớ những điều họ làm bạn tổn thương mà nhớ những phần tốt đẹp bạn từng quên mất, dù họ chưa hiểu bạn nhưng họ vẫn là nơi cho bạn bữa cơm một cái áo một chỗ ngủ lúc nhỏ, dù họ thô nhưng họ thật, dù họ vụng về nhưng họ thương theo cách của họ. Nhờ nhìn sâu vào gia đình, người căn tu mới hiểu không ai hoàn hảo và mỗi người đều yêu thương theo cái khả năng họ có, không phải theo cách mình muốn.
Có người căn tu sống cả đời trong một gia đình không mấy hòa thuận nhưng càng lớn họ càng ít phán xét. Không phải vì họ mất cảm xúc mà vì họ nhìn thấy phía sau mỗi hành vi đều có vô số nguyên nhân. Người ba nóng nảy là vì ông mang theo nỗi thất vọng từ những năm tháng tuổi trẻ, người mẹ hay than vãn là vì cả đời bà quen chịu đựng mà không có ai lắng nghe, người anh hay cọc cằn là vì anh từng bị so sánh và tự thấy mình không đủ, người em hay ích kỷ là vì từ nhỏ ít được quan tâm.
Và khi bạn thấy được gốc rễ bạn không còn trách nữa, bạn chỉ thở dài và thương. Càng tu bạn càng nhìn rõ rằng phần lớn những bất hòa trong gia đình không đến từ ác tâm mà đến từ vô minh, người ta làm tổn thương nhau vì người ta chưa biết cách thương nhau, người ta so kè nhau vì người ta chưa biết cách yêu bản thân, người ta giận nhau vì họ chưa từng thật sự hiểu mình. Và người căn tu có mặt trong gia đình đó không phải để chịu đựng mà để làm sạch những chuỗi phản ứng truyền đời.
Bạn là mắt xích dừng lại không để nghiệp cũ tiếp tục lập, bạn là người đầu tiên không đáp trả bằng giận dữ, bạn là người đầu tiên không nói lời làm đau, bạn là người đầu tiên chọn lắng nghe thay vì cãi lại. Và chính sự thay đổi đó rất nhỏ rất thầm lặng lại là thứ đủ sức xoay chuyển cả dòng nghiệp qua nhiều thế hệ. Nhưng để làm được điều ấy người căn tu phải trưởng thành trước, phải vững trước, phải chịu thua trước, phải mềm trước, phải lùi trước, phải buông trước.
Những điều đó không dễ, nhưng ai cũng biết muốn chữa lành thế giới bên ngoài trước hết phải chữa lành chính mình, gia đình là nơi bạn thử nghiệm điều đó rõ ràng nhất. Dù ta không muốn thừa nhận nhưng người căn tu giữa gia đình luôn phải học một bài học rất mệt, sự hiểu lầm dài hạn và đáng sợ nhất không phải là bị hiểu lầm một lần mà là bị hiểu lầm từ năm này qua năm khác đến mức đôi khi chính mình cũng nghi ngờ bản thân không biết mình sai thật hay chỉ là đời đang thử thách mình.
Bạn có bao giờ ở trong tình huống đó chưa? Khi bạn chọn sống nhẹ nhàng hơn nói ít hơn bớt tranh cải họ bảo bạn yếu đuối, khi bạn chọn lùi lại nhường nhịn họ bảo bạn nhu nhược, khi bạn chịu đựng để giữ hòa khí họ bảo bạn vô dụng, khi bạn nhẫn nhịn để tránh nghiệp chướng họ bảo bạn giả tạo. Nghịch lý ở đây là càng tu bạn càng khó giải thích mình, tu không phải là khoác áo cam không phải là rời khỏi thế gian mà là giữ được cái sáng bên trong.
Dù xung quanh tối cỡ nào nhưng người trong nhà thì không nhìn thấy ánh sáng đó, họ chỉ thấy hành vi thấy thói quen thấy cái phần nổi mà họ đã quen thuộc từ trước. Và thế là có lúc bạn cảm thấy như mình bị kẹt trong hai thế giới, một thế giới tâm linh đang kéo bạn đi lên một thế giới gia đình đang kéo bạn trở lại những thói quen cũ. Người căn tu khi ở giữa gia đình thường có cảm giác giống như đang đi chân trần trên con đường đầy mảnh vỡ, mỗi bước đều đau nhưng nếu dừng lại thì mãi không tới được nơi mình cần đến.
Chưa kể càng tu bạn càng nhạy cảm với năng lượng xung quanh. Có những ngày bạn thấy tâm mình yên thật sự yên, nhưng chỉ cần một câu nói của người thân thôi toàn bộ sự bình an ấy tan như bọt nước. Bạn không muốn phản ứng nhưng cảm xúc lại dội lên, bạn không muốn tranh luận nhưng tâm lại thấy bị chạm, rồi bạn tự trách mình sao mình yếu vậy sao mình tu rồi mà còn giận? Nhưng sự thật là tu mà không giận mới đáng sợ, không phải bạn thành Phật mà là bạn đang bỏ qua cảm xúc thật.
Người căn tu thật sự không bỏ qua cảm xúc, họ nhận ra nó nhìn nó rồi học cách buông nó đúng lúc. Nhưng giữa gia đình nơi va chạm dồn dập, bài học ấy khó gấp trăm lần. Tu giữa núi rừng ai cũng làm được, tu giữa những người khiến ta tổn thương mới là độ khó max level, và có một sự thật làm nhiều người đau nhưng lại đúng đến rát lòng. Gia đình là nơi nghiệp cũ trồi lên rõ nhất, không phải kẻ lạ không phải người ngoài mà chính người thân mới là người khiến bạn trả nghiệp nhanh nhất.
Vì nghiệp trong nhà thường sâu từ nhiều đời chứ không phải chỉ kiếp này. Bạn thử nhìn lại xem những người khiến bạn mệt nhất có phải lại chính là những người gắn bó với bạn lâu nhất, những người bạn muốn giúp lại thường là những người không muốn nghe bạn, những người bạn thương lại là những người hiểu lầm bạn nhiều nhất. Nhưng mỗi lần bạn muốn buông muốn mặc kệ muốn rời đi lại có một giọng nhỏ trong lòng nhắc bạn đừng, đây là bài thi của con.
Rồi bạn lại tiếp tục. Bạn tu trong âm thầm bạn chuyển nghiệp trong lặng lẽ, bạn đặt từng viên gạch sáng vào trong chín căn nhà vốn đầy bóng tối ấy, bạn chọn im lặng khi cần chọn nói khi cần chọn không đổ thêm dầu vào sự bất thiện. Và lâu dần chính sự thay đổi ấy của bạn bắt đầu chạm đến họ, dù rất chậm có người sẽ thay đổi theo có người sẽ hiểu bạn sau nhiều năm. Có người đến cuối đời vẫn không hiểu, nhưng đó không còn là mục tiêu của bạn nữa.
Người căn tu giữa gia đình không phải để cầu được thấu hiểu mà để luyện trái tim đủ vững đủ sáng đủ mềm đủ rộng đến mức không ai còn có thể kéo bạn trở về bóng tối của chính họ. Khi bạn bước đến mức ấy, bạn sẽ nhận ra mọi thử thách của gia đình không phải để dập bạn xuống mà để rèn bạn trở nên tỉnh lặng, mọi lời tổn thương không phải để làm bạn đau mà để soi ra những điểm yếu bên trong mà bạn cần hóa dại.
Mọi mâu thuẫn không phải để phá bạn mà để giúp bạn biết cách yêu trong tỉnh thức, không còn bám víu không còn mong cầu. Và điều đáng buồn nhưng lại rất thật, tu giữa gia đình đôi khiến bạn cảm thấy vô cùng cô đơn, một kiểu cô đơn mà bạn không thể kể cho ai không thể than với ai không thể trốn vào đâu. Nhưng chính sự cô đơn ấy lại là ánh lửa giữ bạn tỉnh, nó nhắc bạn rằng con đường bạn đang đi không giống số đông nhưng là con đường đúng, bạn chỉ cần đi tiếp.
Có những ngày bạn cảm thấy mình như một người thu mình ngay trong chính căn nhà của mình, tiếng cãi vã những thói quen lâu đời cái cách mỗi người phản ứng theo bản ngã của họ. Tất cả như những đợt sóng ngược chiều khiến bạn kiệt sức. Bạn muốn bình an muốn yên tĩnh muốn tránh xa sự rối ren, nhưng nghịch lý là càng tìm sự yên thì sự ồn ào càng bám lấy bạn. Người căn tu giữa gia đình thường có cảm giác như bị kẹp giữa hai lớp năng lượng, một lớp từ bên ngoài ồn ào áp lực đòi hỏi một lớp từ bên trong mong manh đang chuyển hóa đang học cách trưởng thành.
Bạn nghe người thân nói những câu làm mình đau nhưng không thể phản ứng như người bình thường vì trong tâm đã có sự tỉnh táo, bạn thấy những vấn đề thấy cái sai thấy cái bất thiện nhưng lại không thể nói thẳng ra vì biết nói cũng không ai hiểu, bạn nhận ra những nghiệp cũ liên tục xuất hiện nhưng bạn không chạy trốn được vì nó đang diễn ra giữa người mà bạn thương và cả những người bạn không nở buông.
Và có lúc bạn tự hỏi tại sao mình phải học những bài khó như vậy? Sao người khác có vẻ sống nhẹ nhàng mà mình lại gánh quá nhiều? Nhưng nếu bạn nhìn thật sâu, bạn sẽ nhận ra một sự thật mà người ngoài không hiểu. Người căn tu không chọn bài học bài học chọn họ, không phải vì họ đặc biệt mà vì tâm họ đủ nhạy để thấy những điều mà người khác không thèm để ý, không phải vì họ giỏi chịu đựng mà vì họ buộc phải trưởng thành nhanh hơn để cân bằng chính mình, không phải vì họ muốn làm người hiền giữa gia đình mà vì họ quá mệt với những hệ lụy của sự hơn thua.
Có khi bạn chọn im lặng vì hiểu rằng tranh luận không thay đổi được ai chỉ làm bạn kiệt quệ, có khi bạn chọn rời khỏi một cuộc nói chuyện để giữ tâm mình khỏi trược dài vào sân hận, có khi bạn phải nuốt nước mắt vào trong vì bạn hiểu đáp trả bằng cảm xúc sẽ tạo nghiệp mới. Nhưng điều khiến bạn đau nhất không phải những lời làm bạn tổn thương mà là cảm giác không được thấy không được hiểu, người trong nhà nhìn bạn bằng cái nhìn của quá khứ.
Họ không thấy hành trình chuyển hóa của bạn, họ không thấy nỗi cô độc bạn mang theo mỗi đêm, họ không thấy sự đấu tranh tâm linh bạn trải qua mỗi khi muốn bùng nổ mà phải tự kìm lại, họ chỉ thấy một phiên bản cũ và họ đòi bạn phải sống như phiên bản đó. Và đôi khi bạn không chỉ tu với gia đình mà còn phải tu với chính sự tổn thương của mình, bạn phải ôm lấy những điều chưa lành phải đối mặt với những nỗi đau cũ bị người thân chạm đúng vào phải chữa lành những vết xước mà bạn tưởng mình đã vượt qua.
Nhiều người căn tu thường nói, tu giữa đời đã khó tu giữa nhà còn khó gấp mười bởi vì trong nhà bạn không thể che giấu bản chất thật. Bạn không thể bỏ đi khi tâm bất an, bạn không thể dựng bức tường lạnh lùng, bạn buộc phải sống phải đối diện phải chạm vào từng gốc tối của mình, và chính điều đó làm bạn mạnh lên dù bạn không nhận ra ngay lập tức. Ngày hôm nay khi bạn bị hiểu lầm bạn âm thầm chịu, ngày mai khi bạn bị xúc phạm bạn biết cách thở sâu hơn, ngày kia khi chuyện lặp lại bạn không còn rung động mạnh như trước.
Đó không phải là chai lìa đó là trưởng thành tâm linh, bạn có nhận ra không? Mỗi lần bạn vượt qua một trận cảm xúc trong gia đình mà không để cái tôi dẫn đường là bạn đang tăng một bậc trong hành trình tu, mỗi lần bạn nhìn vấn đề từ nhiều gốc thay vì chỉ nhìn từ phía mình là bạn đã phá vỡ được một tầng nghiệp cũ, mỗi lần bạn đặt sự bình an lên trên sự thắng thua là bạn đang bước xa hơn những gì bạn tưởng.
Và có một điều nữa ít ai nói nhưng lại vô cùng thật, người căn tu giữa gia đình chính là người nâng tần số năng lượng của cả nhà. Không phải bằng lời nói, không phải bằng giảng dạy mà bằng chính sự bình thản sự nhẹ nhàng sự không phản ứng quá đà của bạn. Bạn trở thành người giữ lửa giữ nhịp giữ cân bằng cho cả một mái nhà, không ai trao cho bạn danh hiệu ấy nhưng bạn vẫn làm một cách âm thầm và bền bỉ.
Và rồi sẽ đến một thời điểm bạn nhìn lại và nhận ra chính những ngày khó nhất trong gia đình đã dạy bạn bài học lớn nhất của cuộc đời, chính những người từng làm bạn đau lại là người giúp bạn thấy rõ cái tôi của mình nhất, chính những khoảnh khắc muốn bỏ cuộc lại là lúc bạn tiến gần hơn với sự bình an thật sự. Có những khoảnh khắc ngay giữa căn bếp quen thuộc, giữa tiếng chén đũa tiếng tivi tiếng những câu nói quen đến mỏi lòng, tự nhiên bạn cảm thấy mình lạc lỏng như một người không thuộc về nơi này.
Gia đình vốn là chốn xum vầy nhưng với người căn tu đôi khi lại trở thành bài thi lớn nhất của tâm, một bài thi không có thầy chấm không có điểm số nhưng mỗi ngày đều đòi hỏi bạn phải tỉnh hơn hôm qua. Bạn ngồi trong phòng nghe tiếng người thân cằn nhằn về những chuyện không đâu, bạn biết nếu bước ra chỉ cần một câu của bạn thôi là có thể làm mọi thứ bùng lên như mồi lửa. Nhưng bạn cũng biết nếu bạn im lặng quá lâu họ lại bảo bạn vô tâm.
Vậy là bạn đứng giữa hai lựa chọn, nói dễ gây sóng im dễ bị hiểu lầm. Đó chính là sự dằn co của người căn tu giữa gia đình, không phải chọn đúng hay sai mà là chọn cách nào ít tạo nghiệp nhất. Có người hỏi, tu rồi mà còn sợ tạo nghiệp sao tu rồi thì phải tự tại chứ. Nhưng họ không hiểu rằng người căn tu không sợ nghiệp cho bản thân mà sợ tạo nghiệp cho người mình thương, một câu nói nặng nề của bạn có thể khiến người thân sân hận thêm một kiếp, một phản ứng mạnh của bạn có thể khiến ai đó khắc mãi trong lòng.
Vì thế bạn chọn nhẫn nhưng nhẫn của người căn tu không phải là nuốt đắng, đó là sự tự quan sát chính mình trong từng giây một. Bạn nhẫn để hiểu người thân không cố làm tổn thương bạn, họ chỉ đang sống theo cái tâm họ đã tích tụ từ nhiều năm. Bạn nhẫn để thấy sân hận của họ không đến từ bạn mà từ những nỗi đau chưa lành, những áp lực họ không giải được, những bế tắc họ không biết nói cùng ai. Bạn nhẫn để nhớ rằng nếu bạn nổi nóng, mọi công phu tu tập của bạn sẽ đổ như tháp cát gặp cơn gió lớn.
Nhưng nhẫn không phải là biến thành kẻ câm lặng, người căn tu vẫn phải biết nói nhưng nói bằng sự mềm không bằng sự sắc, nói để xoa dịu không để chứng minh đúng sai và đó chính là điều khiến bạn mệt nhất. Bạn luôn phải tỉnh hơn người bình thường, bạn luôn phải giữ tâm cao hơn tâm họ, bạn luôn phải dừng lại một giây trước khi phản ứng để xem nên chọn thiện hay chọn bản ngã. Trong khi họ phản ứng theo bản năng, bạn lại phải phản ứng bằng ý thức.
Đó là sự nhọc nhằn mà người ngoài không hiểu được. Có những tối bạn nằm xuống và tự hỏi có phải mình đang gồng quá sức không, có phải mình hy sinh quá nhiều không, liệu có ai hiểu cho cái mệt của mình? Nhưng bạn cũng biết một điều sâu thẳm, nếu bạn không giữ bình an thì sẽ chẳng ai giữ nó thay bạn. Gia đình nào cũng cần một người nắm gốc rễ của sự tỉnh và không phải ai cũng có đủ căn, bạn lại là người có duyên gánh việc đó.
Có lúc bạn muốn nổi giận để giải tỏa, muốn bùng lên để được như bao người nhưng rồi bạn nhìn lại, một cơn giận có thể phá sự tu tập mà bạn dày công xây dựng suốt thời gian dài, một lời nói thiếu tỉnh táo có thể đốt cháy những cố gắng bao năm, một lần buông lung có thể kéo bạn trở lại vũng bùng cũ. Người căn tu giữa gia đình vì thế mới khó, khó ở chỗ luôn phải chiến thắng chính mình chứ không phải chiến thắng ai khác, và đôi khi sự im lặng của bạn khiến người khác tưởng bạn yếu nhưng thật ra bạn lại mạnh theo một cách mà người ngoài không thể đo lường.
Bạn mạnh vì bạn biết dừng, bạn mạnh vì bạn biết buông những điều đáng buông, bạn mạnh vì bạn hiểu rằng lời nói có thể làm nhẹ tâm mình nhưng lại khiến nặng tâm người khác. Bạn chấp nhận thiệt một chút để giữ bình an chung, bạn chịu mỏi một chút để không đẩy ai vào sân hận, bạn chịu im một chút để không tạo thêm nghiệp cho chính gia đình mình. Nhiều người căn tu có một cảm giác rất đặc biệt, giữa cuộc sống ồn ào chỉ có bên trong mình mới thật sự hiểu mình.
Bởi gia đình thấy bạn nhưng không thấy hành trình bên trong bạn, họ thấy hành động nhưng không thấy tâm bạn đang cố chuyển hóa, họ thấy cái bề ngoài của bạn nhưng không thấy những cơn sóng ngầm bạn đang kìm giữ. Và rồi theo thời gian bạn nhận ra rằng thử thách lớn nhất của người căn tu không phải là gia đình mà là giữ được lòng từ trong môi trường dễ làm mình đánh mất nó nhất. Giữa những lời chê trách bạn học cách không tự ti, giữa những lời xúc phạm bạn học cách không sân, giữa những hiểu lầm bạn học cách không oán, giữa những trắc trở bạn học cách không buông.
Đó chính là công phu mà chẳng ngôi chùa nào dạy chỉ có đời sống gia đình mới rèn được, có những khi bạn nhìn người thân mà trong lòng dâng lên một cảm giác lạ vừa thương vừa buồn vừa bất lực. Bạn thấy họ đau trong cách họ nói, thấy họ mệt trong cách họ phản ứng, thấy họ cố tỏ ra mạnh mẽ để che đi những vết thương bên trong. Và rồi bạn chợt hiểu rằng người căn tu không phải được đặt vào gia đình để làm người giỏi mà để làm người biết nhìn sâu hơn.
Bạn thấy họ sân si không phải vì họ ác mà vì họ sợ, bạn thấy họ nói nặng không phải vì họ ghét bạn mà vì họ không biết cách nói khác, bạn thấy họ nóng nảy không phải để làm bạn tổn thương mà vì họ không biết cách tự chữa lành. Khi bạn bắt đầu nhìn thấy những điều đó, bạn chợt hiểu nghiệp không phải thứ để trách mà để thấy rõ. Thấy xong rồi mới có thể hóa dại nhưng người căn tu hiếm khi được ai lắng nghe. Bạn nói một câu từ tâm họ cho là bạn dạy đời, bạn góp ý nhẹ nhàng họ cho là bạn làm màu, bạn im lặng để giữ hòa khí họ cho là bạn coi thường.
Vì thế bạn bị kẹt trong một vùng rất khó, nói thì bị hiểu sai không nói thì bị trách nhẫn thì bị xem là yếu bọc lộ thì bị xem là hổn. Không ai biết đằng sau sự điềm tĩnh của bạn là cả một cuộc chiến nội tâm dữ dội, có những lúc bạn muốn bỏ đi thật xa không phải để rời khỏi gia đình mà để rời khỏi những vai diễn bạn phải mang. Vai người biết điều, vai người tử tế, vai người chịu đựng, vai người phải hiểu tất cả.
Người căn tu đôi khi chỉ mong có một nơi để được không cần trưởng thành, một nơi không phải gồng mình làm điểm tựa cho ai khác, nhưng tiếc rằng nơi đó hiếm khi là gia đình vì trong gia đình ai cũng mang nỗi riêng. Họ không đủ tỉnh để thấy bạn đang gánh gì, họ không đủ yên để hỏi con mệt không, họ không đủ trải nghiệm để hiểu im lặng của bạn không phải trốn tránh mà là đang tự cứu lấy bản thân. Nhiều người căn tu không nói ra nhưng luôn có một nỗi cô đơn rất âm thầm.
Cô đơn vì không ai hiểu những điều bạn hiểu, cô đơn vì bạn tỉnh hơn mức mà gia đình đang sống, cô đơn vì bạn cảm được những điều họ không cảm được, và chính sự cô đơn đó khiến bạn vỡ nhiều lần. Vỡ rồi lại tự thu mình, thu mình rồi lại cố vươn lên, không ai đỡ bạn không ai soi đường. Bạn phải tự lần mò trong bóng tối của chính mình nhưng lạ thay, chính những lần vỡ ấy mới tạo ra sự tỉnh thức sâu nhất.
Có những ngày bạn tức giận vì bị hiểu lầm nhưng chỉ vài tiếng sau bạn lại thấy thương người đã làm bạn đau, không phải vì bạn yếu đuối mà vì bạn nhìn thấu gốc rễ của họ. Bạn không trách nữa vì bạn hiểu sự nóng nảy của họ chỉ là biểu hiện của một tâm bất an, cũng giống như bạn từng đau họ cũng đang đau, chỉ là họ chưa có ánh đèn bên trong để soi đường cho chính họ. Và thế là bạn trở thành ánh đèn đó.
Không ai nhờ bạn không ai gọi bạn nhưng bạn vẫn đứng đó, vẫn âm thầm chiếu sáng vẫn giữ cho gia đình không rơi vào bóng tối của sân si quá sâu. Đó là nghiệp của bạn nhưng đồng thời cũng là phước, nghiệp ở chỗ bạn phải học bài khó phải gánh những cảm xúc rối ren từ nhiều phía, phước ở chỗ bạn được rèn theo cách mạnh mẽ nhất bền bỉ nhất sâu sắc nhất, phước ở chỗ bạn hiểu đời bằng cách người khác không thể hiểu, phước ở chỗ tâm bạn trải qua lửa mà không cháy trải qua giông mà vẫn mềm.
Thử nhìn lại xem từ bao giờ bạn đã không còn phản ứng dữ dội như trước, từ bao giờ bạn đã biết lắng nghe thay vì tranh cãi, từ bao giờ bạn đã biết thở một hơi để dập tắt cơn sân đang bùng lên, từ bao giờ bạn đã biết đứng ở vị trí của họ để hiểu lý do họ đau? Không phải tự nhiên bạn có những điều đó, đó là kết quả của vô số lần bạn ngã rồi tự đứng dậy, kết quả của vô số lần bạn muốn bỏ cuộc rồi lại chọn tiếp tục, kết quả của vô số trận mâu thuẫn mà bạn trưởng thành hơn sau mỗi lần.
Người căn tu giữa gia đình không phải chiến đấu với người thân, bạn đang chiến đấu với nghiệp cũ của chính bạn. Nghiệp từng khiến bạn phản ứng như họ khi chưa tỉnh, và điều kỳ lạ là bạn không biết mình mạnh đến mức nào cho đến khi gia đình cho bạn những bài học không nhẹ chút nào. Bạn đi qua từng tiếng nói khó nghe, từng lời trách vô lý, từng trận giận dữ như một người đang bước giữa rừng đầy gai.
Nhưng bàn chân vẫn tiếp tục vì hiểu rằng chỉ có đi qua bạn mới thoát ra, gia đình không phải nơi tệ chỉ là đó là nơi nghiệp chín nhiều nhất. Nghiệp chín thì phải rơi, nghiệp rơi thì phải đau, nhưng đau rồi bạn mới thấy nguồn năng lượng ẩn sâu trong mình. Có những người căn tu suốt cả đời chỉ mong được bình yên, vậy mà càng mong càng thấy đời mình nghiêng ngã. Có người hỏi, tại sao càng tu mà cuộc sống càng nhiều thử thách, tại sao càng hướng thiện càng bị đời vùi dập?
Câu trả lời không nằm trong kinh sách cao xa mà nằm ngay trong chính hơi thở của bạn lúc này, bởi vì người căn tu không đi con đường dễ. Người căn tu đi con đường của nghiệp lực và thức tỉnh, mỗi biến cố đến không phải để đánh gục bạn mà để mở ra một tầng mới trong nhận thức. Có khi bạn đau đến mức muốn bỏ cuộc, nhưng qua một đêm lòng bạn lại dịu xuống như thể có một bàn tay vô hình đặt lên vai nhắc bạn rằng con còn một đoạn đường phải đi, con chưa thể dừng lại.
Và kỳ lạ thay, càng đi bạn càng bớt quan tâm đến lời người đời. Trước đây bạn dễ tổn thương, dễ chạnh lòng, dễ cảm thấy mình bị hiểu lầm nhưng rồi bạn nhận ra một điều. Sự bình yên thật sự không nằm ở việc người ta nghĩ gì về bạn mà nằm ở việc bạn chấp nhận chính mình sâu đến đâu. Những người căn tu thường sống nội tâm, họ im lặng không phải vì yếu đuối mà vì họ hiểu sự ồn ào không cứu được ai kể cả chính họ.
Họ chọn lui vào bên trong chọn lắng nghe tiếng động nhỏ nhất của tâm, họ hiểu rằng chỉ khi tâm vững đời mới an, và cũng chỉ người căn tu mới hiểu cảm giác này. Lắm lúc đang cười lòng lại nhói vô cớ, lắm lúc đang nói chuyện tâm lại trống rỗng kỳ lạ, lắm lúc đang rất mạnh mẽ chỉ một câu nói cũng đủ khiến tâm rơi vào tỉnh lặng khó tả. Không phải bạn bất thường không phải bạn yếu đuối, đó là dấu hiệu nội tâm đang lọc rửa.
Khi nghiệp cũ trồi lên, cảm xúc của bạn giống như mặt hồ bị gió thổi mạnh đục lắm loạn lắm không nhìn thấy gì. Nhưng khi bạn chịu ngồi yên chịu thở chịu quan sát, mặt hồ ấy lại trở về phẳng lặng. Và khi nó lặn, bạn soi thấy chính mình rõ hơn bao giờ hết. Người căn tu luôn có một nỗi buồn sâu nhưng là nỗi buồn của sự thức tỉnh, bạn buồn không phải vì thất bại mà vì nhìn thấy bản chất của đời, bạn cô đơn không phải vì thiếu người bên cạnh mà vì tâm bạn đã đi xa hơn những điều tầm thường.
Và bạn mệt không phải vì yếu mà vì bạn đang chuyển hóa, chuyển hóa bao giờ cũng đau. Cái cây lớn lên phải xé bỏ, cánh bướm muốn bay phải rách kén. Người căn tu muốn bước sang một đời sống tâm linh an tĩnh cũng phải đi qua những ngày lòng như dầm đâm. Bạn không say, bạn không vô phước, bạn đang đi đúng hành trình của mình. Hãy để những ngày mệt mỏi trôi qua như đám mây đen, chúng không đến để ở lại chúng đến để trời quan hơn.
Và cuối cùng bạn sẽ nhận ra một điều rất đẹp, người căn tu không đi nhanh họ đi sâu, không đi để hơn người họ đi để đủ đầy chính mình, không đi để chứng tỏ họ đi để trở về. Nếu bạn còn đau nghĩa là bạn còn đang đi, nếu bạn còn mệt nghĩa là bạn còn đang chuyển hóa. Và nếu bạn còn lắng nghe được những lời này, nghĩa là tâm bạn vẫn đang mở chưa từng đóng lại, dù đời có vùi bạn bao nhiêu lần. Bạn không cô đơn trên con đường căn tu, bạn chỉ đang đi trước một chút so với người khác.
Cuối cùng, nếu bạn đã đi đến tận đây nghĩa là trong lòng bạn vẫn còn một ngọn đèn nhỏ, dù đôi lúc leo loét nhưng chưa từng tắt. Đời người căn tu là như vậy, đi trong lặng lẽ đau trong im ắng nhưng vẫn giữ được cho mình một chút sáng để không lạc khỏi con đường. Rồi một ngày khi nhìn lại, bạn sẽ hiểu rằng tất cả những gì từng khiến bạn gục ngã đều trở thành nền móng giúp bạn đứng vững hơn.
Những giọt nước mắt từng rơi lại chính là thứ giúp tâm bạn trong hơn, những lần cô đơn lại giúp bạn nhìn rõ bản mình, và những thử thách dồn dập từng khiến bạn tưởng chừng kiệt sức hóa ra lại là những món quà mà đời gửi đến để bạn trưởng thành trong tỉnh lặng mạnh mẽ trong từ bi. Hành trình căn tu không dành cho người muốn an nhàn, nó dành cho người đủ can đảm để đối diện với chính mình. Nếu bạn còn ở đây, nếu bạn còn đang lắng nghe nghĩa là bạn đã đi được rất xa xa hơn chính bạn nghĩ.
Cảm ơn bạn đã dành thời gian đồng hành cùng video này, cảm ơn vì đã cho phép những lời này chạm đến tâm mình. Chúc bạn người đang trên hành trình thức tỉnh luôn có đủ bình an để đứng vững trước sóng gió, đủ trí để nhận ra điều đúng sai và đủ lòng để thương lấy chính mình trong những ngày mỏi mệt nhất. Mong rằng sự tu tập của bạn ngày một sâu, tâm ngày một lặng, đời ngày một sáng. Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Video gốc chặt đứt tâm thiện dài một tiếng 30 phút 46 giây đăng trên kênh youtube Tâm Không Quán, định dạng mp4 được tạo bởi Tâm Không Quán.
Đồng đạo tự tải hoặc chọn hai dạng khác Khương Itvtbadboy chuyển đổi phù hợp nhu cầu âm thanh hoặc xem khi rãnh với sổ tay pdf.