Trong cuộc đời này có một điều mà nhiều người chỉ khi bước vào những ngày đau ốm mới thật sự hiểu ra. Đó là khi thân thể không còn khỏe mạnh con người mới bắt đầu cảm nhận rõ ràng sự mong manh của thân này. Lúc còn khỏe mạnh, nhiều người nghĩ rằng cuộc đời còn rất dài, thời gian còn rất nhiều nên ít khi dừng lại để chăm sóc tâm mình.
Trong cuộc đời này có một điều mà nhiều người chỉ khi bước vào những ngày đau ốm mới thật sự hiểu ra. Đó là khi thân thể không còn khỏe mạnh, khi từng cơn đau âm thầm kéo đến, khi đêm xuống mà giấc ngủ cũng trở nên chập chờn con người mới bắt đầu cảm nhận rõ ràng sự mong manh của thân này. Lúc còn khỏe mạnh, nhiều người nghĩ rằng cuộc đời còn rất dài, thời gian còn rất nhiều nên ít khi dừng lại để chăm sóc tâm mình.
Nhưng khi bệnh tật đến, khi thân thể mệt mỏi, khi lòng người bắt đầu lo lắng lúc ấy mới thấy rằng điều quý giá nhất không phải là tiền bạc cũng không phải là danh vọng. Mà chính là một tâm an ổn, một lòng vững chải, một niềm tin để nương tựa. Trong những ngày khó khăn, có những người khi bệnh đến thì lòng càng thêm hoang mang, càng suy nghĩ nhiều càng lo lắng cho tương lai của mình, lo cho gia đình lo cho những việc còn dang dở.
Chính những suy nghĩ ấy lại khiến tâm càng mệt, thân càng yếu, giấc ngủ càng khó tìm. Nhưng người hiểu Phật pháp sẽ biết rằng khi thân đang yếu, điều quan trọng nhất chính là làm cho tâm được nhẹ lại, làm cho lòng được yên lại. Bởi vì khi tâm an thì thân cũng sẽ bớt khổ đi rất nhiều. Ta từng gặp một người đàn ông trung niên, anh làm việc rất chăm chỉ, cả đời chỉ biết lo cho gia đình lo cho con cái lo cho công việc buôn bán.
Nhưng có một thời gian anh đổ bệnh cơ thể yếu đi nhanh chóng, nằm xuống thì khó ngủ ngồi dậy thì mệt, trong lòng lúc nào cũng lo lắng. Một buổi chiều, anh đến chùa thắp nén hương rồi ngồi lặng trước tượng Phật rất lâu. Anh nói rằng lúc ấy anh không biết phải làm gì để lòng mình bớt nặng nề. Khi nghe câu chuyện ấy, một vị sư thầy chỉ nhẹ nhàng nói với anh rằng, khi thân đau bệnh con đừng để tâm chạy theo nỗi sợ cũng đừng để tâm chạy theo những suy nghĩ bất an. Hãy giữ cho mình một điều thật đơn giản đó là niệm Phật.
Không cần nhiều câu không cần cầu điều gì quá lớn, chỉ cần giữ vài câu niệm trong lòng để tâm mình có nơi nương tựa. Thật ra trong Phật pháp niệm Phật không phải là điều gì xa xôi, niệm Phật chính là cách để đưa tâm trở về, để không bị cuốn theo lo lắng, để từng hơi thở trở nên nhẹ nhàng hơn. Khi con người niệm Phật bằng tâm chân thành, từng câu niệm giống như một dòng nước mát chảy vào tâm đang khô cạn làm dịu đi nỗi bất an đang tồn tại trong lòng.
Có nhiều Phật tử thường hỏi rằng khi đau ốm, khi thân bệnh nên niệm gì cho đúng? Thật ra không cần quá nhiều câu phức tạp. Có hai câu niệm rất đơn giản nhưng lại mang ý nghĩa sâu sắc. Rất nhiều người đã giữ trong những ngày bệnh tật và cảm nhận được sự an ổn trong lòng. Câu niệm thứ nhất là nam mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật. Đây là danh hiệu của Đức Phật Dược Sư vì Phật tượng trưng cho sự chữa lành và ánh sáng thanh tịnh.
Trong Phật giáo, nhiều Phật tử khi đau bệnh thường niệm danh hiệu của ngài để khởi tâm an ổn. Khi niệm câu này, tâm con người giống như được nhắc nhở rằng trong cuộc đời vẫn luôn có ánh sáng của sự chữa lành, vẫn luôn có hy vọng và sự bình an. Mỗi lần niệm một câu giống như đang thả lỏng thân mình thêm một chút, mỗi lần niệm thêm một câu giống như đang buông xuống thêm một phần lo lắng. Khi tâm không còn quá căng thẳng, cơ thể cũng dễ dàng thả lỏng hơn, hơi thở trở nên nhẹ nhàng hơn và nỗi đau cũng không còn làm tâm mình hoảng loạn như trước.
Có những người khi bệnh nặng không còn sức tụng kinh dài cũng không đủ hơi để niệm nhiều. Nhưng chỉ cần nhẹ nhàng niệm danh hiệu này trong tâm từng câu một chậm rãi đều đặng thì lòng cũng dần dịu lại. Chính sự bình an ấy mới là điều giúp con người có thêm sức mạnh để đi qua những ngày khó khăn.
Câu niệm thứ hai là nam mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát. Quán Thế Âm Bồ Tát là biểu tượng của lòng từ bi và sự lắng nghe nỗi khổ của chúng sinh. Khi con người niệm danh hiệu của ngài với tâm chân thành điều xảy ra trước hết chính là sự chuyển hóa trong lòng mình. Nỗi sợ hãi dần dịu xuống, tâm bắt đầu mềm lại và những suy nghĩ nặng nề cũng chậm rãi lắng xuống.
Trong những ngày đau bệnh, điều khiến con người khổ nhất không phải chỉ là cơn đau của thân mà là sự bất an trong tâm. Nhưng khi tâm đã có nơi nương tựa, khi lòng đã có một câu niệm để quay về thì nỗi khổ cũng nhẹ đi rất nhiều.
Nhưng khi nói đến hai câu niệm này, nhiều người thường hỏi rằng vì sao khi đau bệnh lại nên xưng danh hiệu của hai vị này? Thật ra trong Phật pháp, mỗi danh hiệu của một vị Phật hay một vị Bồ Tát đều mang theo một ý nghĩa rất sâu xa, không phải chỉ là gọi tên mà là để nhắc tâm mình quay về với những phẩm hạnh mà các ngài đã thực hành.
Danh hiệu thứ nhất là nam mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật. Trong kinh điển Phật giáo có nói rằng đức Phật Dược Sư là vị Phật phát đại nguyện cứu giúp chúng sinh đang chịu khổ vì bệnh tật, khổ vì thân tâm bất an. Ngài tượng trưng cho ánh sáng chữa lành, ánh sáng ấy được ví như màu lưu ly trong suốt thanh tịnh có thể soi chiếu và làm dịu đi những nỗi khổ trong đời.
Khi con người xưng niệm danh hiệu của ngài, điều quan trọng không phải là nghĩ rằng chỉ cần niệm là bệnh lập tức biến mất. Điều quan trọng hơn là nhắc tâm mình nhớ rằng trong cuộc đời vẫn có ánh sáng của sự chữa lành. Khi tâm có niềm tin và sự bình ổn, thân thể cũng dễ dàng hồi phục hơn. Trong đời sống thật, nhiều người khi bình thường rơi vào trạng thái rất căng thẳng, càng lo thì càng mất ngủ, càng sợ thì thân càng mệt.
Nhưng khi niệm danh hiệu Dược Sư Phật, người ta đang nhắc mình quay về với sự an tĩnh. Khi tâm lắng xuống, hơi thở chậm lại, cơ thể cũng bớt căng thẳng. Chính sự bình an ấy mới là điều giúp con người có thêm sức mạnh để vượt qua bệnh tật. Ta từng nghe một vị thầy nói rằng ánh sáng của Dược Sư Phật không phải là thứ ánh sáng ở bên ngoài mà chính là ánh sáng của sự tỉnh thức trong tâm mỗi người. Khi tâm mình sáng lên, khi mình bớt sợ hãi, bớt lo lắng thì con đường chữa lành cũng dần mở ra.
Danh hiệu thứ hai là nam mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát. Nếu Dược Sư Phật tượng trưng cho sự chữa lành của thân thì Quán Thế Âm Bồ Tát tượng trưng cho sự chữa lành của tâm. Trong kinh Phật thường nói rằng Quán Thế Âm là vị Bồ Tát lắng nghe tiếng kêu khổ của chúng sinh. Điều đó không chỉ có nghĩa là ngài nghe bằng tai mà là nghe bằng lòng từ bi vô hạn.
Trong những ngày đau bệnh, điều khiến con người khổ nhất không phải chỉ là thân thể đau mà là cảm giác cô đơn và sợ hãi. Có người nằm trong phòng bệnh mà cảm thấy mình rất nhỏ bé trước cuộc đời. Có người nhìn thấy cha mẹ già, con cái còn nhỏ mà lòng rất bất an. Chính lúc ấy, danh hiệu Quán Thế Âm Bồ Tát giống như một điểm tựa tinh thần rất lớn.
Khi con người niệm danh hiệu ấy, lòng từ bi cũng dần được khơi dậy trong chính mình. Nỗi sợ hãi dịu xuống, tâm bắt đầu mềm lại và lòng cũng bớt nặng nề. Ta từng gặp một người phụ nữ lớn tuổi, khi bệnh nặng bà thường niệm danh hiệu Quán Thế Âm rất nhiều. Bà nói rằng mỗi khi niệm bà cảm thấy giống như có một dòng nước mát chảy qua lòng mình. Cơn đau vẫn còn đó nhưng tâm không còn hoảng loạn như trước.
Đó chính là ý nghĩa sâu xa của việc xưng danh hiệu Phật và Bồ Tát không phải chỉ để cầu điều gì kỳ lạ xảy ra mà là để nhắc tâm mình quay về với ánh sáng của trí tuệ và lòng từ bi. Một vị Phật giúp nhắc ta nhớ đến sự chữa lành và niềm hy vọng, một vị Bồ Tát giúp nhắc ta nhớ đến lòng từ bi và sự bình an. Khi con người giữ hai danh hiệu này trong lòng giống như giữ hai ngọn đèn trong những ngày tối.
Một ngọn đèn soi sáng thân tâm giúp mình không tuyệt vọng trước bệnh tật, một ngọn đèn sưởi ấm trái tim giúp mình không cô đơn giữa những ngày khó khăn. Vì vậy khi đau bệnh, khi thân yếu đi, con người càng cần giữ cho tâm mình vững vàng. Và hai câu niệm ấy chính là chiếc cầu nối để tâm quay về với sự bình an.
Nam mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật. Nam mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát. Khi niệm bằng lòng chân thành, từng câu niệm sẽ giống như từng bước chân chậm rãi đưa con người đi qua những ngày khó khăn. Và rồi một ngày nào đó khi nhìn lại quãng đường đã qua, con sẽ hiểu rằng chính những câu niệm giản dị ấy đã giúp mình giữ được tâm bình an giữa những lúc cuộc đời thử thách nhất.
Ta từng gặp một người phụ nữ mắc bệnh khá lâu, có những đêm chị đau đến mức không ngủ được. Ban đầu chị rất sợ hãi, mỗi đêm đều suy nghĩ rất nhiều. Sau đó có người khuyên rằng khi đau quá hãy nhắm mắt lại thở chậm rồi niệm hai câu này trong tâm. Chị bắt đầu tập niệm, ban đầu chỉ vài câu sau đó nhiều hơn rồi dần dần trở thành thói quen.
Chị nói rằng điều thay đổi không phải là bệnh lập tức biến mất mà là tâm chị bớt sợ. Khi tâm bớt sợ, giấc ngủ cũng dễ đến hơn và cơn đau cũng không còn khiến lòng hoảng loạn như trước. Từ đó chị hiểu ra rằng sức mạnh của niệm Phật không nằm ở việc cầu điều gì thần kỳ mà nằm ở chỗ giúp con người quay về với sự bình an bên trong.
Trong kinh Phật có dạy rằng tâm là gốc của mọi cảm nhận. Khi tâm bình an thì thân cũng nhẹ hơn, khi tâm rối loạn thì thân càng thêm mệt mỏi. Vì vậy khi bệnh đến, điều quan trọng không phải chỉ là chữa thân mà còn phải chăm sóc tâm. Hai câu niệm đơn giản này giống như một chiếc neo giữ tâm lại giữa những ngày nhiều sóng gió.
Không cần niệm thật lớn, không cần niệm thật nhanh, chỉ cần niệm bằng sự chân thành. Mỗi hơi thở đi vào nhẹ nhàng niệm một câu, mỗi hơi thở đi ra tiếp tục niệm một câu. Cứ như vậy từng phút trôi qua tâm sẽ dần lắng xuống, nếu con đang đau bệnh nếu con đang mệt mỏi hãy thử dành vài phút mỗi ngày để niệm.
Nam mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật. Nam mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát. Giữ hai câu niệm ấy trong lòng giống như giữ một ngọn đèn nhỏ trong những ngày tối. Khi kiên trì giữ tâm trong câu niệm con sẽ dần nhận ra rằng dù cuộc đời có lúc khó khăn, dù thân còn bệnh nhưng trong lòng vẫn có thể tìm thấy sự bình an.
Thật ra trong những lúc đau bệnh, điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải chỉ là thân thể đau mà là tâm quá lo. Có người lo rằng bệnh sẽ nặng thêm, có người lo rằng gia đình sẽ khó khăn, có người lo rằng cuộc sống sẽ thay đổi. Những nỗi lo ấy giống như những làn sóng liên tục dâng lên trong lòng. Nhưng khi niệm Phật, tâm giống như có một chiếc neo giữ lại.
Mỗi câu niệm giống như một lần nhắc mình trở về với hiện tại. Hơi thở chậm lại, thân cũng dần thả lỏng và cơn đau đôi khi cũng trở nên nhẹ hơn. Ta từng nghe một vị sư thầy nói rằng khi con người niệm Phật trong lúc bệnh, điều quý giá nhất không phải là cầu cho bệnh lập tức hết mà là giúp tâm mình không bị chìm trong sợ hãi. Khi tâm đã bình ổn, thân thể cũng dễ dàng tiếp nhận sự chữa lành hơn.
Trong cuộc sống thực tế, rất nhiều người khi khỏe mạnh thường quên mất việc nuôi dưỡng tâm mình. Họ nghĩ rằng chỉ cần lo cho công việc, lo cho gia đình, lo cho tiền bạc là đủ. Nhưng khi gặp biến cố, khi bệnh thật đến họ mới nhận ra rằng nếu tâm không vững thì con người rất dễ rơi vào khổ đau. Niệm Phật không phải là điều gì huyền bí, đó chỉ là một cách để giữ tâm mình lại, để không bị cuốn theo những nỗi lo vô tận.
Hai câu niệm đơn giản ấy giống như một con đường nhỏ dẫn tâm quay trở về với sự bình an. Có những người khi bệnh tật mới bắt đầu học niệm Phật, ban đầu họ niệm rất ít, có khi chỉ vài phút mỗi ngày. Nhưng dần dần họ nhận ra rằng khi giữ được thói quen ấy, tâm mình trở nên nhẹ hơn. Những điều khiến mình căng thẳng trước đây cũng không còn quá nặng nề. Có người từng nói rằng bệnh tật đôi khi cũng là một lời nhắc nhở của cuộc đời.
Nhắc ta sống chậm lại, nhắc ta trân trọng từng ngày còn khỏe, nhắc ta quay về chăm sóc tâm mình nhiều hơn. Vì vậy, nếu con đang trải qua những ngày thân thể yếu đi, đừng quá sợ hãi, hãy dành cho mình những phút thật yên tĩnh, thả lỏng hơi thở rồi nhẹ nhàng niệm hai câu ấy trong lòng. Niệm chậm thôi, niệm thật nhẹ thôi để mỗi câu niệm giống như một dòng nước mát chảy qua tâm mình.
Khi kiên trì giữ tâm trong câu niệm, con sẽ dần nhận ra rằng dù cuộc đời có những lúc khó khăn, dù thân thể có những ngày đau yếu nhưng bên trong con vẫn có thể tìm thấy một nơi rất yên. Và đôi khi chính từ những ngày bệnh tật ấy, con người lại học được cách sống sâu sắc hơn, biết trân trọng cuộc sống hơn, biết yêu thương những người bên cạnh nhiều hơn và biết quay về với con đường bình an của tâm mình.
Nhưng khi nói đến bệnh tật trong đời sống thật, nhiều người mới hiểu rằng nỗi khổ không chỉ nằm ở cơn đau của thân thể, nỗi khổ còn nằm ở những điều rất đời thường mà chỉ khi bệnh rồi người ta mới thấy rõ. Có người nằm trên giường bệnh mà trong đầu vẫn nghĩ đến tiền thuốc ngày mai. Có người nằm trong phòng bệnh mà lo rằng mình nghĩ làm lâu quá thì công việc sẽ mất. Có người đau nhưng vẫn cố gượng dậy vì còn con cái phải nuôi, còn cha mẹ phải chăm.
Những nỗi lo ấy không phải ai cũng nói ra nhưng trong lòng lại rất nặng. Ta từng gặp một người đàn ông làm nghề phụ hồ. Công việc của anh là leo giàn giáo khuân vác xi măng, làm từ sáng sớm đến chiều tối. Một lần anh bị tai nạn lao động, phải nằm nghỉ rất lâu. Khi nằm trên giường bệnh, điều khiến anh buồn nhất không phải chỉ là cơn đau ở chân mà là việc không thể đi làm để kiếm tiền.
Anh nói rằng mỗi lần nghĩ đến tiền nhà, tiền học của con, lòng anh lại nặng thêm. Chính lúc ấy có người bạn đến thăm, chỉ nói một điều rất đơn giản rằng khi tâm mình quá rối thì hãy thử niệm Phật, không cần phải niệm thật lớn, không cần phải ngồi nghiêm trang như trong chùa, chỉ cần nhắm mắt lại thở chậm rồi niệm vài câu trong lòng.
Ban đầu anh không quen, nhưng những ngày nằm yên quá lâu khiến anh bắt đầu thử. Anh nói rằng mỗi khi cơn đau đến, anh chỉ nằm yên rồi niệm chậm rãi Nam Mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật, nam mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát. Niệm vài câu rồi lại thở chậm, lúc đầu chỉ vài phút sau đó lâu hơn. Điều anh nhận ra không phải là bệnh lập tức hết mà là lòng mình bớt hoảng.
Khi tâm không còn hoảng loạn, cơn đau cũng không còn làm mình tuyệt vọng như trước. Trong đời sống thật, rất nhiều người khi bệnh tật thường rơi vào hai trạng thái. Một là sợ hãi, hai là buông xuôi. Có người nghĩ rằng bệnh đến là hết rồi nên trong lòng rất nặng nề. Nhưng người hiểu Phật pháp sẽ biết rằng thân này vốn vô thường, bệnh tật là điều khó tránh.
Điều quan trọng là giữ cho tâm không chìm xuống cùng nỗi khổ của thân. Có những người sau một lần bệnh nặng đã thay đổi cách sống của mình. Trước đây họ nóng nảy, dễ giận dễ hơn thua. Nhưng sau khi đi qua những ngày nằm viện, họ bắt đầu hiểu rằng những điều mình từng tranh cãi thật ra không đáng.
Khi thân yếu đi, người ta mới hiểu rằng một ngày bình an đã là phước lớn. Ta từng nghe một vị thầy nói rằng bệnh tật đôi khi giống như một lời nhắc của cuộc đời. Nhắc con người sống chậm lại, nhắc con người quay về chăm sóc tâm mình, nhắc con người biết trân trọng những điều tưởng chừng rất nhỏ. Một bữa cơm gia đình, một buổi sáng thức dậy thấy mình còn khỏe, một cuộc nói chuyện bình thường với người thân. Những điều ấy khi khỏe mạnh người ta ít để ý nhưng khi bệnh rồi mới thấy đó chính là hạnh phúc.
Vì vậy khi bệnh đến đừng chỉ nhìn nó như một điều khổ. Hãy xem đó như một cơ hội để quay về với chính mình. Những lúc nằm yên hãy để tâm được nghỉ ngơi. Hãy thở chậm lại và nếu có thể hãy giữ hai câu niệm ấy trong lòng. Nam mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật, nam mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát.
Niệm không cần nhiều nhưng niệm bằng sự chân thành. Mỗi câu niệm giống như một bước đưa tâm trở về. Khi tâm đã có nơi nương tựa, con người sẽ không còn cảm thấy mình đơn độc giữa những ngày khó khăn. Và đôi khi chính trong những ngày đau bệnh ấy, con người lại học được điều mà trước đây cả đời bận rộn cũng chưa từng hiểu, đó là sự bình an.
Không nằm ở việc cuộc đời không có khó khăn mà nằm ở việc dù khó khăn vẫn giữ được một tâm không hoảng loạn. Khi giữ được tâm như vậy, con người sẽ đi qua bệnh tật nhẹ nhàng hơn, đi qua thử thách vững vàng hơn và dần dần hiểu rằng trong sâu thẳm mỗi người luôn có một nơi rất yên, chỉ cần biết quay về là có thể tìm thấy.
Nhưng khi nói sâu hơn về hai danh hiệu này, ta mới thấy rằng trong đời sống thật của con người, việc xưng niệm danh hiệu Phật và Bồ Tát không chỉ là một nghi thức tôn giáo, nó còn là một cách để con người giữ lại sự vững vàng của tâm giữa những lúc yếu đuối nhất của thân. Bởi vì khi bệnh đến, con người thường rơi vào một trạng thái rất đặc biệt. Lúc ấy thân thể không còn khỏe để chống đỡ như trước, tinh thần cũng dễ dao động.
Có người chỉ cần nghe bác sĩ nói vài lời thôi, trong lòng đã bắt đầu tưởng tượng ra rất nhiều điều đáng sợ. Có người mới đau vài ngày đã lo rằng mình sẽ không qua khỏi. Những suy nghĩ ấy giống như những cơn sóng liên tục dâng lên trong tâm. Chính vì vậy trong Phật giáo mới dạy rằng khi thân bệnh thì càng phải giữ tâm. Mà muốn giữ tâm con người cần một điểm để nương tựa. Hai danh hiệu Phật và Bồ Tát chính là điểm tựa ấy.
Khi niệm nam mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật là đang nhắc tâm mình nhớ đến ánh sáng chữa lành. Không phải chỉ chữa lành thân mà còn chữa lành sự tuyệt vọng trong lòng. Khi con người giữ được niềm tin rằng mọi thứ vẫn còn hy vọng thì tinh thần sẽ không gục ngã. Ta từng gặp một người đàn ông lớn tuổi, ông mắc bệnh đã nhiều năm, có những ngày bệnh trở nặng khiến ông rất mệt. Nhưng mỗi khi mệt quá, ông chỉ nằm yên nhắm mắt lại rồi niệm danh hiệu Dược Sư Phật.
Ông nói rằng mỗi lần niệm như vậy, ông cảm thấy mình đang tự nhắc mình rằng đừng buông xuôi, đừng để nỗi đau kéo tâm mình xuống. Còn khi niệm nam mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát là đang nhắc tâm mình nhớ đến lòng từ bi. Khi con người đau bệnh, họ rất cần một cảm giác được chở che. Nhiều người không nói ra nhưng trong lòng luôn mong có một điều gì đó khiến mình cảm thấy bớt cô đơn. Danh hiệu Quán Thế Âm giống như một lời nhắc rằng trong cuộc đời này, lòng từ bi vẫn luôn tồn tại.
Khi niệm danh hiệu ấy, con người cũng đang học cách mở lòng với chính mình, không trách thân mình yếu, không trách số phận mà chỉ nhẹ nhàng chấp nhận rằng đây là một giai đoạn của cuộc đời. Ta từng thấy có những người khi khỏe thì rất mạnh mẽ nhưng khi bệnh lại trở nên rất dễ tổn thương. Chỉ cần một câu nói không khéo của người khác cũng khiến họ buồn rất lâu. Nhưng những người giữ được thói quen niệm Phật thường có một sự bình tĩnh đặc biệt.
Không phải vì họ không đau mà vì họ có một nơi để quay về. Hai danh hiệu ấy giống như hai bàn tay nâng đỡ tâm con người, một bên giúp tâm có ánh sáng của hy vọng, một bên giúp tâm có sự ấm áp của từ bi. Vì vậy khi bệnh đến, đừng chỉ lo chữa thân mà quên chữa tâm. Thuốc men có thể giúp thân thể hồi phục, nhưng sự bình an trong tâm mới là điều giúp con người vượt qua nỗi khổ một cách vững vàng.
Có những người sau một lần bệnh nặng đã thay đổi hoàn toàn cách sống của mình. Trước đây họ chạy theo rất nhiều thứ. Nhưng sau khi đi qua những ngày nằm viện, họ mới hiểu rằng điều quan trọng nhất trong đời không phải là hơn thua mà là một tâm an. Một buổi sáng thức dậy mà thân không đau nhức, một bữa cơm ăn mà lòng không lo lắng, một đêm ngủ mà tâm không bị những suy nghĩ kéo đi.
Những điều ấy thật ra đã là phước lớn. Vì vậy, nếu con đang khỏe, hãy tập niệm để giữ tâm bình an. Nếu con đang bệnh, hãy niệm để giữ tâm vững vàng. Không cần niệm quá nhiều, chỉ cần giữ hai danh hiệu ấy trong lòng như giữ hai ngọn đèn nhỏ soi sáng những ngày khó khăn. Nam mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật. Nam mô Đại Từ Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát.
Khi niệm bằng sự chân thành, từng câu niệm sẽ giống như từng hơi thở nhẹ nhàng đưa con người đi qua nỗi đau. Và rồi một ngày khi nhìn lại, con sẽ hiểu rằng chính trong những lúc yếu đuối nhất, tâm mình lại học được cách mạnh mẽ và bình an hơn bao giờ hết. Trong đời sống thật, rất nhiều người chỉ khi bước vào những ngày đau bệnh mới bắt đầu suy nghĩ lại về cuộc đời của mình.
Khi còn khỏe mạnh, khi còn đang bận rộn với công việc, với danh vọng, với tiền bạc, con người rất ít khi dừng lại để nghĩ rằng một ngày nào đó thân thể mình cũng sẽ yếu đi. Có những người từng đứng ở vị trí rất cao trong công việc, họ có quyền lực có địa vị có nhiều người kính trọng. Mỗi ngày điện thoại reo liên tục, công việc nối tiếp công việc, cuộc sống lúc nào cũng vội vàng. Khi ấy họ nghĩ rằng cuộc đời sẽ luôn như vậy, rằng sức khỏe của mình đủ để gánh vác mọi thứ.
Nhưng chỉ cần một lần bệnh đến, tất cả mọi thứ bỗng trở nên rất khác. Ta từng nghe câu chuyện của một người làm quản lý trong một công ty lớn. Trước đây anh sống rất nhanh, sáng hợp hành trưa tiếp khách tối lại làm việc đến khuya. Những bữa cơm gia đình rất ít khi ngồi đủ mặt. Những lần con cái muốn nói chuyện, anh thường bảo để khi khác. Trong đầu anh lúc ấy chỉ nghĩ đến việc phát triển công việc, xây dựng sự nghiệp.
Nhưng rồi một lần kiểm tra sức khỏe, bác sĩ phát hiện anh mắc một căn bệnh nặng. Khi nằm trên giường bệnh, anh nói rằng điều khiến anh suy nghĩ nhiều nhất không phải là công ty, không phải là tiền bạc mà là những điều rất bình thường trong đời sống mà trước đây anh từng bỏ qua. Anh nhớ đến những bữa cơm gia đình mà mình thường ăn vội, anh nhớ đến những lần con muốn kể chuyện ở trường nhưng mình lại bận nghe điện thoại, anh nhớ đến cha mẹ già ở quê mà cả năm chỉ ghé thăm vài lần.
Những điều ấy trước đây anh từng nghĩ rằng có thể làm sau. Nhưng khi bệnh đến anh mới hiểu rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng cho mình nhiều thời gian như mình tưởng. Đó chính là điều mà Phật pháp thường nhắc đến, sự vô thường của thân người. Không ai khi đang khỏe mạnh nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ nằm xuống vì bệnh. Không ai khi đang thành công nghĩ rằng có lúc mình sẽ yếu đi. Nhưng cuộc đời vốn là như vậy, không ai có thể chắc chắn rằng ngày mai sẽ giống hôm nay.
Có những người cả đời tích lũy rất nhiều tiền bạc nhưng đến lúc bệnh nặng lại chỉ mong có thêm sức khỏe. Có những người từng chạy theo danh vọng suốt nhiều năm nhưng khi nằm viện lại chỉ mong được về nhà ăn một bữa cơm bình thường với gia đình. Ta từng gặp một người buôn bán ngoài chợ. Chị không giàu, cuộc sống chỉ vừa đủ. Nhưng sau một lần bệnh nặng, chị nói rằng từ đó chị sống chậm lại. Trước đây chị thường nóng nảy với chồng con vì chuyện tiền bạc. Nhưng sau khi bệnh, chị hiểu rằng những lúc gia đình còn ngồi ăn với nhau đã là hạnh phúc.
Có khi con người phải đi qua một biến cố như vậy mới hiểu được điều đơn giản nhất của cuộc sống. Rằng sức khỏe quan trọng hơn danh vọng, rằng sự bình an trong gia đình quý hơn những cuộc tranh hơn thua ngoài xã hội. Vì vậy, người hiểu đạo thường không chờ đến khi bệnh mới bắt đầu suy nghĩ. Họ học cách sống chậm lại khi còn khỏe, họ học cách bớt nóng giận bớt hơn thua bớt chạy theo những điều khiến tâm mình mệt mỏi.
Bởi vì nếu cả đời chỉ chạy theo công việc mà quên chăm sóc thân tâm thì đến một ngày thân thể sẽ nhắc mình dừng lại, và khi ấy sự dừng lại thường đến bằng bệnh tật. Trong đời sống ai rồi cũng sẽ có lúc yếu đi, không ai có thể giữ mãi sức khỏe của tuổi trẻ. Nhưng người hiểu Phật pháp sẽ chuẩn bị cho điều đó bằng một tâm vững vàng.
Họ biết rằng khi còn khỏe thì sống cho tử tế hơn, khi còn sức thì chăm sóc gia đình nhiều hơn, khi còn thời gian thì nuôi dưỡng tâm mình bằng những điều thiện lành. Để rồi nếu một ngày bệnh tật thật sự đến, họ vẫn có thể đối diện với nó bằng một tâm bình tĩnh hơn, không hoảng loạn, không tuyệt vọng mà chỉ nhẹ nhàng chấp nhận rằng đó cũng là một phần của cuộc đời.
Và chính khi nhìn lại như vậy, con người mới hiểu rằng hạnh phúc thật ra không nằm ở việc đứng cao đến đâu, có bao nhiêu danh vọng, có bao nhiêu tiền bạc. Hạnh phúc thật ra nằm ở một điều rất đơn giản đó là mỗi ngày còn được sống, còn được thở, còn được nhìn thấy những người mình thương và trong lòng vẫn giữ được một sự bình an.
Có khi con người phải đi qua một đoạn đường rất dài của cuộc đời mới hiểu được những điều tưởng chừng rất đơn giản. Khi còn trẻ ai cũng nghĩ mình có rất nhiều thời gian. Người ta nghĩ rằng cứ cố gắng thêm vài năm nữa, làm việc thêm một thời gian nữa, kiếm thêm một ít tiền nữa, rồi sau đó sẽ sống chậm lại. Nhưng cuộc đời nhiều khi không đi theo những kế hoạch mà con người đã tính sẵn.
Có những người đang ở giữa thời kỳ thành công nhất của sự nghiệp thì bệnh tật bất ngờ xuất hiện. Có những người đang gánh vác cả gia đình thì sức khỏe bỗng yếu đi. Có những người từng rất mạnh mẽ, từng nghĩ rằng mình có thể chịu đựng được mọi áp lực của cuộc sống, nhưng rồi chỉ một lần nằm trong bệnh viện họ mới thấy thân người thật ra rất mong manh.
Ta từng nghe câu chuyện của một người đàn ông làm kinh doanh. Trước đây anh đi đâu cũng được người ta kính trọng, gặp ai cũng nói chuyện làm ăn kế hoạch dự án. Công việc của anh trải dài khắp nơi, điện thoại lúc nào cũng đầy tin nhắn. Nhưng rồi một lần anh phải nhập viện vì một căn bệnh liên quan đến tim mạch.
Những ngày nằm trong phòng bệnh rất khác với những ngày anh từng sống trước đây. Không còn những cuộc họp, không còn những cuộc hẹn. Mỗi ngày chỉ có tiếng bước chân của y tá, tiếng máy theo dõi nhịp tim và những khoảng lặng rất dài. Chính trong những khoảng lặng ấy, anh bắt đầu nghĩ lại về cuộc đời của mình.
Anh nói rằng trước đây anh luôn nghĩ mình phải làm thật nhiều để cuộc sống tốt hơn. Nhưng khi nằm yên trong phòng bệnh anh mới nhận ra rằng điều khiến mình cảm thấy ấm lòng nhất không phải là công việc mà là khi thấy vợ con đến ngồi bên cạnh, không phải là những hợp đồng lớn mà là một bữa cơm đơn giản mà cả gia đình có thể ngồi cùng nhau.
Có rất nhiều người sau một lần bệnh nặng đã thay đổi cách nhìn về cuộc sống. Trước đây họ dễ nóng giận, dễ tranh cãi, dễ hơn thua. Nhưng sau khi đi qua những ngày yếu đuối nhất của thân thể, họ bắt đầu hiểu rằng nhiều điều mình từng cho là quan trọng, thật ra không đáng để đánh đổi sự bình an. Một lời nói nhẹ nhàng trong gia đình đôi khi quý hơn một cuộc tranh cãi thắng thua. Một buổi chiều ngồi yên bên người thân, đôi khi quý hơn một buổi chạy theo những mối quan hệ xã hội, một đêm ngủ yên không lo lắng đôi khi quý hơn rất nhiều những thứ mà trước đây mình từng cố gắng có được.
Phật pháp thường nói rằng đời người giống như một chuyến đi qua nhiều đoạn đường khác nhau. Có đoạn đường rất bằng phẳn, có đoạn đường lại nhiều đá sỏi. Có lúc con người bước đi rất nhanh nhưng cũng có lúc phải dừng lại. Bệnh tật nhiều khi chính là một đoạn đường buộc con người phải dừng lại, không phải để trừng phạt mà để nhắc con người nhìn lại cách mình đã sống.
Có những người sau khi khỏi bệnh đã sống khác đi rất nhiều. Họ biết quý trọng sức khỏe hơn, họ biết dành thời gian cho gia đình nhiều hơn, họ biết giữ tâm mình nhẹ nhàng hơn trước những chuyện không đáng. Bởi vì khi đã từng nằm trên giường bệnh, con người mới hiểu rằng thân thể khỏe mạnh là một phước báo lớn.
Và khi đã từng đi qua những ngày yếu đuối, con người mới hiểu rằng sự bình an trong tâm còn quý hơn rất nhiều những điều bên ngoài. Vì vậy, người hiểu đạo không chờ đến khi bệnh mới học cách sống chậm. Họ tập sống chậm ngay từ khi còn khỏe, họ tập buông bớt những điều khiến tâm mình nặng nề, họ tập nhìn mọi việc bằng một tâm bình tĩnh hơn để rồi khi cuộc đời có những biến động, khi thân thể có lúc yếu đi, họ vẫn có thể đi qua bằng một tâm vững vàng.
Và khi nhìn lại, con người sẽ dần hiểu ra một điều rất giản dị rằng trong cuộc đời này, điều quý giá nhất không phải là mình đã đứng cao đến đâu, đã có bao nhiêu danh vọng, mà là trong suốt hành trình ấy mình có giữ được một tâm bình an hay không. Và khi con người bắt đầu nhìn lại cuộc đời mình sau những lần như vậy họ mới nhận ra một điều rất thật. Đó là phần lớn nỗi mệt mỏi trong đời không phải đến từ bệnh tật mà đến từ cách mình đã sống trước đó.
Có người cả đời sống trong căng thẳng. Sáng mở mắt ra đã nghĩ đến công việc, nghĩ đến tiền bạc, nghĩ đến những việc còn chưa xong. Đi làm thì lo áp lực, về nhà lại mang theo những suy nghĩ ấy. Cứ như vậy ngày này qua ngày khác. Thân thì làm việc mà tâm thì lúc nào cũng căng như một sợi dây. Đến một lúc nào đó, thân thể bắt đầu phản ứng.
Có người mất ngủ nhiều đêm liền, có người ăn không ngon, có người lúc nào cũng cảm thấy mệt mỏi dù không làm việc nặng. Và rồi một ngày bệnh tật xuất hiện như một lời nhắc, rất rõ rằng thân người không thể chịu đựng mãi những áp lực ấy. Ta từng gặp một người phụ nữ buôn bán nhỏ, cuộc sống của chị không phải là giàu sang gì nhưng ngày nào chị cũng lo rất nhiều thứ. Lo việc làm ăn hôm nay có đủ tiền không? Lo con cái học hành ra sao? Lo chuyện trong nhà ngoài ngõ.
Những suy nghĩ ấy khiến chị nhiều năm liền ngủ không sâu giấc cho đến một ngày chị bị ngất giữa buổi chợ. Khi bác sĩ nói rằng chị phải nghỉ ngơi nhiều hơn, chị mới nhận ra rằng mình đã sống quá vội vàng suốt nhiều năm. Sau lần đó chị thay đổi rất nhiều, chị vẫn buôn bán như trước nhưng không còn để những chuyện nhỏ khiến lòng mình nặng nề. Chị nói rằng bây giờ mỗi ngày chỉ cần buôn bán đủ sống, gia đình bình an, tối về ngủ được một giấc yên là đã thấy đủ rồi. Có khi con người phải đi qua những đoạn đường rất khó khăn mới hiểu ra những điều đơn giản như vậy.
Trước đây ta thường nghĩ rằng hạnh phúc nằm ở phía trước, nằm ở những mục tiêu lớn hơn, những thành công lớn hơn. Nhưng sau nhiều năm sống, nhiều người mới hiểu rằng hạnh phúc thật ra nằm ngay trong những điều rất nhỏ. Một buổi sáng thức dậy mà thân thể còn khỏe, một ngày làm việc mà lòng không quá căng thẳng, một bữa cơm có thể ngồi ăn cùng gia đình mà không vội vã.
Những điều ấy tưởng chừng rất bình thường, nhưng đối với những người đã từng trải qua bệnh tật, đó lại là những điều rất quý giá. Bởi vì khi thân thể yếu đi, con người mới hiểu rằng không phải lúc nào mình cũng có thể sống nhanh như trước. Và cũng chính lúc ấy, nhiều người bắt đầu học cách sống chậm lại. Sống chậm để lắng nghe chính mình, sống chậm để hiểu người thân của mình hơn, sống chậm để không để những điều nhỏ nhặt làm tâm mình nặng nề.
Đó cũng chính là điều mà Phật pháp luôn nhắc nhở con người từ rất lâu. Không phải đợi đến khi bệnh mới học cách buông bớt, không phải đợi đến khi mất mát mới biết trân trọng. Người hiểu đạo sẽ tập sống nhẹ nhàng hơn ngay từ khi còn khỏe. Họ vẫn làm việc, vẫn lo cho gia đình, vẫn sống giữa cuộc đời như mọi người, nhưng trong lòng không còn quá chấp vào những điều khiến tâm mình mệt mỏi.
Bởi vì họ hiểu rằng cuộc đời giống như một chuyến đi dài, có lúc đường rất thuận lợi nhưng cũng có lúc phải dừng lại nghĩ. Và khi biết giữ cho tâm mình bình an thì dù đi qua đoạn đường nào con người cũng không cảm thấy quá nặng nề. Để rồi một ngày nào đó khi nhìn lại con người mới nhận ra rằng điều quý giá nhất trong cuộc đời không phải là mình đã đi nhanh đến đâu mà là trong suốt hành trình ấy mình có giữ được sự bình an trong lòng hay không.
Và khi con người bắt đầu hiểu ra điều đó, họ cũng dần nhận ra một sự thật rất đơn giản, đó là phần lớn những nỗi khổ trong đời không phải đến từ hoàn cảnh mà đến từ cách tâm mình phản ứng với hoàn cảnh. Có những người khi gặp khó khăn liền cảm thấy cuộc đời bất công, cảm thấy mọi thứ đều chống lại mình.
Nhưng cũng có những người khi gặp khó khăn lại xem đó như một đoạn đường phải đi qua, giống như trời mưa thì tìm chỗ trú, mưa tạnh rồi lại tiếp tục bước đi. Sự khác nhau ấy không nằm ở hoàn cảnh mà nằm ở tâm của mỗi người. Ta từng gặp một người làm nghề lái xe đường dài. Công việc của anh rất vất vả, nhiều đêm phải chạy xe xuyên đêm, ăn uống thất thường.
Sau nhiều năm như vậy, sức khỏe của anh yếu dần. Có thời gian anh phải nghĩ làm vì bệnh. Trong những ngày nghĩ ấy, anh nói rằng lần đầu tiên trong nhiều năm, anh có thời gian ngồi yên suy nghĩ về cuộc đời mình. Trước đây, anh luôn nghĩ rằng phải làm thật nhiều để lo cho gia đình nên cứ cố gắng làm việc không ngừng.
Nhưng khi thân thể yếu đi, anh mới hiểu rằng nếu mình gục xuống thì gia đình cũng sẽ khó khăn hơn. Sau lần đó, anh thay đổi cách sống. Anh vẫn làm việc, vẫn lái xe như trước nhưng không còn ép mình chạy quá sức. Khi mệt thì nghỉ, khi có thời gian thì về nhà ăn cơm với gia đình. Anh nói rằng từ khi sống như vậy, dù tiền kiếm được không nhiều hơn trước nhưng lòng lại nhẹ nhàng hơn.
Cuộc đời thật ra có rất nhiều câu chuyện giống như vậy. Có những người phải đi qua bệnh tật, phải đi qua những biến cố lớn mới hiểu rằng cuộc sống không phải chỉ là chạy thật nhanh về phía trước. Có lúc con người cần dừng lại, có lúc cần nhìn lại những gì mình đang có, có lúc cần tự hỏi rằng mình đang sống để làm gì?
Bởi vì nếu cả đời chỉ chạy theo công việc, chạy theo danh vọng, chạy theo những mục tiêu bên ngoài thì đến một ngày khi thân thể không còn đủ sức, con người rất dễ cảm thấy trống rỗng. Phật pháp thường nhắc rằng thân người là vô thường, không ai có thể giữ mãi sức khỏe của tuổi trẻ, không ai có thể chắc chắn rằng ngày mai sẽ giống hôm nay.
Nhưng điều con người có thể giữ được chính là cách mình sống trong từng ngày. Khi còn khỏe thì biết trân trọng thân thể. Khi còn thời gian thì biết quan tâm đến người thân. Khi còn cơ hội thì biết làm những điều thiện lành. Để rồi nếu một ngày nào đó cuộc đời có những biến động, nếu một ngày nào đó thân thể không còn mạnh mẽ như trước, con người vẫn có thể nhìn lại quãng đường đã qua mà không cảm thấy quá hối tiếc.
Bởi vì điều khiến con người bình an khi nhìn lại cuộc đời không phải là mình đã có bao nhiêu tiền bạc, bao nhiêu địa vị mà là mình đã sống như thế nào với những người xung quanh. Có giữ được sự tử tế hay không? Có giữ được sự chân thành hay không? Có giữ được một tâm bình an giữa những biến động của cuộc đời hay không?
Và khi hiểu ra điều đó, con người sẽ dần sống nhẹ nhàng hơn, không phải buông bỏ hết mọi thứ, nhưng biết bớt chấp vào những điều khiến tâm mình mệt mỏi. Để mỗi ngày trôi qua dù cuộc sống vẫn còn nhiều lo toan nhưng trong lòng vẫn có một khoảng yên tĩnh, một khoảng rất nhỏ thôi nhưng đủ để con người cảm thấy rằng mình vẫn đang sống một cuộc đời có ý nghĩa và có sự bình an.
Và khi nhìn thật sâu vào cuộc đời của nhiều người, ta sẽ thấy có một điều rất thật. Phần lớn con người không thay đổi khi nghe một lời khuyên, cũng không thay đổi khi đọc một cuốn sách mà thường chỉ thay đổi sau một biến cố lớn trong đời.
Có người thay đổi sau một lần bệnh nặng, có người thay đổi sau khi mất đi một người thân, có người thay đổi sau khi đi qua những năm tháng quá mệt mỏi vì cuộc sống. Những lúc như vậy, con người mới thật sự dừng lại và nhìn lại chính mình. Trước đây ta từng nghe một câu chuyện của một người đàn ông làm trong ngành xây dựng. Khi còn trẻ, anh làm việc rất cực, suốt ngày ở công trường nắng gió bụi bặm.
Anh luôn nghĩ rằng phải cố gắng thật nhiều để sau này gia đình được sung túc hơn. Nhưng rồi sau nhiều năm làm việc quá sức, sức khỏe của anh bắt đầu yếu đi. Có những ngày anh mệt đến mức không còn đủ sức bước lên giàn giáo. Khi phải nghĩ làm một thời gian dài, anh mới lần đầu tiên ngồi yên suy nghĩ về cuộc đời mình. Anh nói rằng trước đây anh chỉ nghĩ đến việc làm sao kiếm được nhiều tiền hơn.
Nhưng khi nằm nghỉ ở nhà, anh mới nhận ra rằng điều khiến mình thấy ấm lòng nhất lại là những lúc con cái ngồi nói chuyện bên cạnh, là những buổi tối cả nhà ăn cơm cùng nhau mà không ai vội vã. Có rất nhiều người trong cuộc đời cũng đi qua những cảm nhận như vậy. Khi còn trẻ thì nghĩ rằng hạnh phúc nằm ở phía trước, khi có tuổi hơn một chút thì bắt đầu hiểu rằng hạnh phúc thật ra nằm ở những điều rất gần.
Một mái nhà có tiếng cười, một bữa cơm có đủ người, một đêm ngủ mà trong lòng không mang quá nhiều lo lắng. Những điều ấy tưởng chừng rất nhỏ, nhưng khi đã từng đi qua bệnh tật hoặc biến cố, con người mới thấy rằng đó chính là những điều đáng quý nhất. Phật pháp thường nói rằng đời người giống như một dòng sông, có đoạn nước chảy rất êm nhưng cũng có đoạn nhiều sóng gió. Khi còn ở đoạn nước êm, con người thường nghĩ rằng dòng sông sẽ mãi như vậy.
Nhưng rồi khi gặp đoạn nước xoáy, người ta mới hiểu rằng cuộc đời luôn thay đổi. Chính vì vậy, người hiểu đạo thường không đợi đến khi sóng gió mới bắt đầu học cách giữ tâm. Họ tập giữ tâm bình an ngay từ khi cuộc sống còn thuận lợi. Họ không quá tự hào khi mình đang ở vị trí cao. Họ cũng không quá tuyệt vọng khi gặp khó khăn. Bởi vì họ hiểu rằng tất cả những điều ấy đều có thể thay đổi. Danh vọng có thể đến rồi đi, tiền bạc có thể có rồi mất, sức khỏe cũng có thể mạnh rồi yếu.
Nhưng nếu con người giữ được một tâm bình an thì dù hoàn cảnh thay đổi thế nào họ vẫn có thể bước tiếp. Đó cũng chính là điều mà nhiều người sau khi đi qua bệnh tật mới dần hiểu ra rằng điều quan trọng nhất trong cuộc đời không phải là mình đã đạt được bao nhiêu thứ mà là mình đã sống như thế nào trong từng ngày. Có biết trân trọng những điều nhỏ bé hay không? Có biết yêu thương những người bên cạnh hay không? Và có biết giữ cho tâm mình nhẹ nhàng giữa những đổi thay của cuộc đời hay không?
Khi hiểu được điều đó, con người sẽ dần sống khác đi, không phải là buông bỏ hết mọi trách nhiệm mà là sống với một tâm bình thản hơn. Làm việc nhưng không để công việc cuốn đi quá xa, quan tâm đến cuộc sống nhưng không để những lo toan khiến lòng mình nặng nề. Để rồi mỗi ngày trôi qua, dù cuộc sống vẫn còn nhiều điều phải lo nhưng trong sâu thẳm tâm mình vẫn có một khoảng lặng rất yên, một khoảng yên đủ để có người mỉm cười với cuộc đời và tiếp tục bước đi một cách nhẹ nhàng hơn.
Và khi con người bắt đầu nhìn cuộc đời chậm lại như vậy họ sẽ nhận ra thêm một điều nữa, đó là rất nhiều điều mình từng lo lắng thật ra không đáng để mình phải mang nặng trong lòng lâu đến thế. Có những chuyện khi xảy ra ta nghĩ rằng đó là điều rất lớn. Một lời nói của ai đó, một lần làm ăn không thuận, một mối quan hệ không như ý. Lúc ấy tâm mình nặng trĩu, cứ suy nghĩ mãi, đêm nằm xuống cũng không yên.
Nhưng vài năm sau nhìn lại, những chuyện từng khiến mình mất ngủ ấy lại trở nên rất nhỏ. Có khi ta còn không nhớ rõ nó đã bắt đầu từ đâu. Chính vì vậy mà nhiều người sau khi đi qua bệnh tật mới hiểu rằng trong cuộc đời này điều đáng sợ nhất không phải là khó khăn mà là để tâm mình mãi chìm trong những điều không đáng. Có người từng nói một câu rất thật rằng, khi khỏe mạnh con người thường tiêu hao sức lực để tranh hơn thua.
Nhưng khi bệnh rồi người ta mới hiểu rằng tranh thắng cũng không làm thân mình khỏe hơn, tranh đúng cũng không làm cuộc đời nhẹ đi. Ta từng gặp một người đàn ông đã ngoài 60 tuổi. Trước đây ông là người rất nóng tính, trong công việc lúc nào cũng muốn mọi thứ phải theo ý mình. Ai làm sai một chút là ông bực bội, có khi cả ngày tâm không yên. Nhưng sau một lần bệnh nặng, ông thay đổi rất nhiều. Ông nói rằng khi nằm trong bệnh viện nhiều ngày, ông có rất nhiều thời gian để suy nghĩ.
Ông nhớ lại những lần mình nóng giận với người khác, những lần vì chuyện nhỏ mà làm không khí trong gia đình trở nên nặng nề. Lúc ấy ông mới hiểu rằng phần lớn những điều mình từng giận dữ thật ra không đáng để đánh đổi sự bình an của tâm mình. Sau khi khỏi bệnh, ông sống chậm lại. Không phải ông không làm việc nữa, nhưng ông không còn để những chuyện nhỏ khiến mình bực bội như trước. Có việc gì không vừa ý, ông chỉ cười nhẹ rồi bỏ qua.
Ông nói rằng sau khi đi qua một lần bệnh nặng, điều ông học được không phải là cách làm việc giỏi hơn mà là cách sống nhẹ lòng hơn. Cuộc đời thật ra có rất nhiều người sau khi đi qua biến cố đã hiểu ra điều giống như vậy. Trước đây họ luôn nghĩ rằng mình phải làm được thật nhiều thứ mới gọi là sống tốt. Nhưng sau đó họ nhận ra rằng đôi khi sống tốt chỉ đơn giản là giữ được một tâm bình an, không làm điều gì khiến người khác tổn thương, không giữ trong lòng quá nhiều oán giận, không để những lo toan nhỏ nhặt khiến mình mệt mỏi suốt ngày.
Khi tâm nhẹ đi như vậy, cuộc sống cũng tự nhiên trở nên dễ thở hơn rất nhiều. Phật pháp từ rất lâu đã nói rằng đời người giống như một giấc mộng dài. Trong giấc mộng ấy có lúc vui, có lúc buồn, có lúc thành công, có lúc thất bại. Nhưng nếu con người quá chấp vào từng điều xảy ra, tâm sẽ rất dễ mệt mỏi. Người hiểu đạo sẽ nhìn mọi việc nhẹ nhàng hơn một chút. Không phải là thờ ơ với cuộc sống mà là không để mỗi biến động nhỏ kéo tâm mình đi quá xa.
Bởi vì khi giữ được tâm bình an, con người sẽ có đủ sức để đi qua mọi đoạn đường của cuộc đời. Có thể hôm nay công việc chưa thuận lợi, có thể ngày mai sức khỏe chưa thật tốt, có thể cuộc sống vẫn còn nhiều điều phải lo. Nhưng nếu trong lòng vẫn giữ được sự bình tĩnh thì con người vẫn có thể bước tiếp từng ngày. Và rồi khi nhìn lại quãng đường đã qua, ta sẽ dần hiểu rằng điều quý giá nhất trong cuộc đời không phải là mình đã đi nhanh bao nhiêu mà là trong suốt hành trình ấy mình có giữ được một tâm nhẹ nhàng và bình an hay không.
Và khi con người bắt đầu sống chậm lại như vậy, họ cũng dần nhận ra thêm một điều rất thật. Đó là nhiều nỗi khổ trong đời thật ra đến từ việc mình luôn muốn mọi thứ phải theo ý mình. Ta muốn công việc luôn thuận lợi, ta muốn gia đình luôn hòa thuận, ta muốn sức khỏe lúc nào cũng tốt, ta muốn cuộc sống không có biến động. Nhưng cuộc đời hiếm khi đi đúng theo những điều con người mong muốn. Có những ngày mọi việc rất suôn sẻ nhưng cũng có những ngày chỉ một chuyện nhỏ thôi cũng khiến mọi thứ trở nên rối rắm.
Có những năm cuộc sống rất thuận lợi nhưng cũng có những giai đoạn con người phải đối diện với nhiều khó khăn cùng một lúc. Ta từng gặp một người đàn ông làm nghề sửa xe. Cuộc sống của anh rất bình thường, ngày nào cũng quanh quẩn với chiếc tiệm nhỏ bên đường. Công việc không phải lúc nào cũng đông khách, có khi cả buổi chỉ sửa được một chiếc xe nhưng anh luôn giữ được một thái độ rất nhẹ nhàng.
Có lần ta hỏi rằng cuộc sống như vậy có khi nào anh cảm thấy chán nản không? Anh chỉ cười và nói rằng trước đây anh cũng từng lo rất nhiều. Thấy người khác làm ăn lớn, thấy bạn bè có công việc ổn định hơn, anh cũng từng nghĩ rằng cuộc đời mình không may mắn. Nhưng rồi một lần anh bị bệnh, phải nằm viện gần một tháng. Khi nằm trong bệnh viện, nhìn thấy nhiều người bệnh nặng hơn mình rất nhiều, anh mới hiểu rằng chỉ cần còn sức khỏe để làm việc, còn có thể tự đi đứng, tự kiếm tiền nuôi gia đình thì cuộc sống của mình đã là may mắn rồi.
Từ sau lần đó, anh không còn so sánh cuộc đời mình với người khác nữa. Khách đến thì sửa xe, hết khách thì ngồi nghỉ. Chiều về ăn cơm với vợ con, tối ngủ một giấc yên là anh thấy đủ. Có thể với người khác cuộc sống ấy rất bình thường, nhưng với anh đó là một cuộc sống nhẹ nhàng. Thật ra trong cuộc đời này có rất nhiều người chỉ sau khi đi qua một biến cố mới hiểu ra điều giống như vậy. Trước đây họ luôn nghĩ rằng phải có nhiều hơn nữa thì mới hạnh phúc.
Nhưng sau đó họ mới nhận ra rằng nếu lòng mình luôn so sánh, luôn muốn hơn người khác thì dù có nhiều đến đâu cũng khó mà cảm thấy đủ. Ngược lại, khi con người biết dừng lại đúng lúc, biết nhìn vào những gì mình đang có thì cuộc sống lại trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Phật pháp thường nhắc rằng hạnh phúc không nằm ở việc mình có bao nhiêu mà nằm ở cách mình nhìn những gì mình đang có. Có người rất giàu nhưng lòng luôn bất an, có người cuộc sống giản dị nhưng tâm lại rất an nhiên.
Sự khác nhau ấy không nằm ở hoàn cảnh mà nằm ở cách tâm mình tiếp nhận cuộc đời. Khi con người hiểu được điều đó, họ sẽ dần bớt tranh hơn thua. Không phải vì họ yếu đuối mà vì họ hiểu rằng cuộc đời ngắn hơn mình tưởng. Thay vì dùng thời gian để so sánh với người khác, họ dùng thời gian để sống tử tế hơn với những người bên cạnh. Thay vì giữ trong lòng những điều khiến mình nặng nề, họ học cách buông bớt.
Và khi buông bớt được như vậy, tâm con người sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn từng ngày để rồi một lúc nào đó khi nhìn lại cuộc đời mình, họ sẽ nhận ra rằng điều quý giá nhất không phải là mình đã hơn được bao nhiêu người mà là mình đã sống những ngày tháng ấy với một tâm bình an và một lòng nhẹ nhõm. Nhưng trong cuộc đời này, điều khiến con người tiếc nuối nhất thường không phải là mình đã thất bại bao nhiêu lần mà là những điều đáng quý đã từng ở rất gần nhưng mình lại không nhận ra.
Khi còn khỏe mạnh, nhiều người nghĩ rằng sức khỏe là điều hiển nhiên. Sáng thức dậy đi làm, tối về nghỉ ngơi, mọi thứ diễn ra rất bình thường. Nhưng đến khi thân thể bắt đầu yếu đi, chỉ cần bước vài bước cũng thấy mệt, chỉ cần một đêm mất ngủ cũng thấy người rã rời. Lúc ấy mới hiểu rằng những ngày khỏe mạnh trước đây thật ra là một phước lớn. Có những người khi còn sức thì luôn nói rằng mình bận, bận làm ăn bận công việc bận lo cho tương lai.
Nhưng khi bệnh rồi, thời gian xuất ly trở nên rất nhiều. Lúc ấy họ mới nhận ra rằng những điều mình từng trì hoãn thật ra mới là điều quan trọng. Một cuộc điện thoại hỏi thăm cha mẹ, một buổi chiều ngồi nói chuyện với con cái, một bữa cơm ăn chậm rãi cùng gia đình. Những điều ấy trước đây mình luôn nghĩ rằng có thể làm sau, nhưng cuộc đời nhiều khi không cho con người quá nhiều cơ hội để làm lại những điều đã bỏ lỡ.
Ta từng nghe một người đàn ông nói rằng điều khiến ông buồn nhất khi nằm viện không phải là cơn đau mà là khi nghĩ rằng trước đây mình đã quá ít thời gian dành cho gia đình. Khi còn khỏe thì chạy theo công việc, nghĩ rằng phải kiếm thêm một chút nữa thì cuộc sống sẽ tốt hơn. Nhưng đến lúc nằm trên giường bệnh, ông mới hiểu rằng điều khiến mình ấm lòng nhất lại chính là khi thấy người thân ngồi bên cạnh.
Những lúc như vậy, con người mới thật sự hiểu ra một điều rằng cuộc đời này không dài như mình tưởng. Khi còn trẻ, ta nghĩ rằng mình có rất nhiều năm phía trước, nhưng năm tháng trôi qua rất nhanh, chỉ cần ngoảnh lại một chút thôi đã thấy tóc bắt đầu bạc, cha mẹ bắt đầu già, con cái cũng đã lớn lên. Có những điều nếu không làm khi còn cơ hội, sau này muốn làm lại cũng không còn dễ nữa. Chính vì vậy mà người hiểu đạo thường nhắc mình sống tỉnh thức hơn một chút.
Không phải là bỏ hết công việc để đi tìm sự yên tĩnh mà là sống giữa cuộc đời. Nhưng biết dừng lại đúng lúc, biết khi nào cần cố gắng, biết khi nào cần nghỉ ngơi, biết khi nào nên buông xuống những điều khiến tâm mình nặng nề. Bởi vì nếu con người cứ sống mãi trong sự vội vàng, đến một ngày khi thân thể buộc mình phải dừng lại, lúc ấy mới bắt đầu suy nghĩ thì có khi đã muộn. Có một câu nói rất thật rằng khi còn trẻ người ta thường đánh đổi sức khỏe để kiếm tiền nhưng đến khi có tuổi, người ta lại dùng tiền để mong tìm lại sức khỏe.
Vòng lập ấy đã xảy ra với rất nhiều người trong cuộc đời này. Nhưng nếu hiểu sớm hơn một chút, con người có thể sống cân bằng hơn, vẫn làm việc vẫn lo cho cuộc sống nhưng không quên chăm sóc thân tâm của mình. Bởi vì nếu thân khỏe và tâm an thì cuộc sống dù giản dị cũng vẫn có niềm vui. Ngược lại, nếu tâm lúc nào cũng căng thẳng thì dù có nhiều điều kiện vật chất cũng khó mà cảm thấy nhẹ lòng.
Và đến một lúc nào đó khi nhìn lại quãng đường mình đã đi qua, con người sẽ dần hiểu rằng điều quý giá nhất trong cuộc đời không phải là mình đã đạt được bao nhiêu thứ mà là trong suốt những năm tháng ấy mình có giữ được một tâm bình an hay không. Bởi vì khi tâm bình an, con người sẽ biết trân trọng từng ngày còn được sống, từng người còn được gặp và từng khoảnh khắc nhỏ bé nhưng rất thật của cuộc đời.
Và đến cuối cùng, sau tất cả những điều đã trải qua trong cuộc đời, nhiều người mới dần hiểu ra một sự thật rất giản dị. Cuộc đời không phải là một cuộc chạy đua để xem ai đi nhanh hơn, ai đứng cao hơn hay ai có nhiều hơn. Cuộc đời thật ra chỉ là một hành trình ngắn ngủi, nơi mỗi người học cách sống sao cho tâm mình bớt nặng nề bớt hối tiếc. Có những người phải đi qua bệnh tật mới hiểu sức khỏe quý giá thế nào. Có những người phải đi qua mất mát mới hiểu tình thân quan trọng ra sao. Có những người phải đi qua rất nhiều thăng trầm mới hiểu rằng sự bình an trong lòng mới là điều đáng giữ nhất.
Khi còn trẻ ta thường nghĩ rằng hạnh phúc nằm ở phía trước ở những mục tiêu lớn hơn, ở những điều mình chưa đạt được. Nhưng khi bước đi đủ lâu trên con đường đời, con người mới nhận ra rằng hạnh phúc thật ra nằm ngay trong những điều rất gần. Một thân thể còn đủ sức để bước đi, một mái nhà còn có người thân chờ đợi, một buổi tối có thể nằm xuống ngủ mà lòng không quá lo lắng. Những điều ấy tưởng chừng rất nhỏ, nhưng đó lại chính là phước báo lớn của một đời người.
Vì vậy, nếu hôm nay con còn khỏe, hãy biết trân trọng thân thể của mình. Nếu hôm nay con còn có gia đình bên cạnh, hãy dành cho họ nhiều sự yêu thương hơn. Và nếu hôm nay cuộc sống còn cho con cơ hội để sống, hãy sống sao cho lòng mình nhẹ nhàng hơn một chút mỗi ngày. Bởi vì đến cuối cùng điều khiến con người bình an khi nhìn lại cuộc đời không phải là mình đã có bao nhiêu tiền bạc, bao nhiêu danh vọng mà là trong suốt những năm tháng ấy mình đã sống với một tấm lòng như thế nào.
Có giữ được sự tử tế hay không? Có biết yêu thương những người bên cạnh hay không và có giữ được một tâm bình an giữa những đổi thay của cuộc đời hay không? Nếu làm được như vậy thì dù cuộc đời có lúc thăng lúc trầm, dù thân thể có lúc khỏe lúc yếu, con người vẫn có thể bước đi qua mọi đoạn đường của cuộc sống với một tâm vững vàng và nhẹ nhõm. Để rồi khi nhìn lại chặn đường đã đi qua, ta có thể mỉm cười và hiểu rằng điều quý giá nhất mà mình giữ được trong suốt cuộc đời này chính là sự bình an trong tâm mình.
Video gốc niệm Phật khi đau ốm dài một tiếng 10 phút 31 giây đăng trên kênh youtube Ngộ Pháp Phật Đà, định dạng mp4 được tạo bởi Ngộ Pháp Phật Đà.
Đồng đạo tự tải hoặc chọn hai dạng khác Khương Itvtbadboy chuyển đổi phù hợp nhu cầu âm thanh hoặc xem khi rãnh với sổ tay pdf.