Tổ sư Đạt Ma là người nam Ấn Độ, vốn tên là Bồ Đề Đa La sau này đổi thành Bồ Đề Đạt Ma, vì từng truyền võ nghệ cho chư tăng của chùa Thiếu Lâm cho nên được tôn xưng là nhất đại tông sư. Thật ra tổ sư Đạt Ma chủ yếu là hoàng dương thiện pháp nhị nhập tứ hành. Tư tưởng của tổ sư Đạt Ma đã ảnh hưởng rất lớn đối với nền văn hóa của trung hoa
Ông lão, cho hỏi đây là chỗ nào? Đối với ngươi thì đây là một nơi rất xa lạ, cho dù có nói ra ngươi có biết thì cũng như là không biết. Ông mới là không biết đó, đây là đất nước của tôi, sau này tôi sẽ là người kế thừ vương vị ở đây. Đối với sự việc trước mắt của mình ngươi cũng chưa hề nắm bắt, sự việc tương lai ngươi dám khẳng định sao?
Ta nghĩ ngươi nên tùy cảnh ngộ mà chấp nhận đi. Sương mù này không biết khi nào mới tan? Những gì ngươi thấy được trước mắt đều là cảnh tượng hư huyễn, còn ta xem thì chẳng có gì cả. Ông lão, ông ở đây làm gì vậy? Đợi ngươi đó. Đợi ta, ta đâu có quen với ông. Nhưng mà ta quen biết ngươi. Vậy có gì mà kỳ lạ chứ, ai cũng biết ta là tam hoàng tử mà.
Chẳng những ta biết ngươi là tam hoàng tử mà còn biết quá khứ vị lai của ngươi nữa kìa. Tương lai, chẳng phải ông vừa nói là không thể khẳng định được sao? Nhưng ta có thể khẳng định được việc của ngươi. Được, việc xa không cần nói, hôm nay tôi có chuyện gì chứ? Tất gặp hung hiểm cửu tử nhất sanh. Rồi sao nữa? Cũng giống như tôi nhất tọa cửu niên. Ông dám ăn nói lung tung với ta hả? Thật ra ông là ai chứ? Ta chính là ngươi. Là ta?
Oan hồn to gan, dám nương vào cơ thể của con người. Ta tới đây để báo thù. Hắn diệt cả vương triều, giết hết cả nhà ta. Thêm nửa giờ nữa thôi hắn sẽ giống như ta vậy. Nghiệp chướng, các ngươi giết qua giết lại như vậy tới chừng nào mới thôi chứ? Hóa giải hận thù chỉ có một cách là dùng tâm từ bi tha thứ cho kẻ khác.
Ngươi vì báo thù mà giết thêm một người, tăng thêm phần tội nghiệp. Nếu ngươi còn chấp trước không giác ngộ, tương lai tất phải đọa vào địa ngục. Như vầy nha, ngươi hãy quăng bỏ thù hận trước, ta sẽ giúp ngươi siêu độ ngươi mới có cơ hội vãng sanh về cõi tây phương cực lạc mà tu tập để khỏi bị luân hồi khổ. Tây phương cực lạc. Cảm ơn pháp sư chỉ điểm. Tốt, thiện tai thiện tai.
Pháp sư, phụ vương dặn đem viên minh châu này tặng cho ngài. Xin hỏi ba vị hoàng tử, ở trên đời này còn có vật gì quý giá hơn hạt minh châu này chăng? Viên minh châu này có thể chiếu sáng vạn vật trên đời, ở trên đời này không có bảo vật nào có thể so sánh với nó được, chỉ có đức hạnh của pháp sư đây mới có thể giữ được nó mà thôi. Còn nhị thái tử? Những gì tôi muốn nói đều bị vương huynh nói hết rồi. Ánh sáng bảo châu chỉ chiếu được người khác không thể tự chiếu.
Con nghĩ rằng trên thế gian quý giá nhất là trí quang. Trí quang là sao hả? Trí quang tức là ánh sáng của trí huệ, không những chiếu sáng nội tâm của con người mà còn phân biệt được phải trái. Vạn vật chi trung hà vật vô tướng, vạn vật chi trung bất khởi vu tướng. Vạn vật chi trung hà vật tối cao, nhân ngã tối cao. Hà vật tối đại, pháp tánh tối đại. Quân vương tặng cho tâm tôi đã nhận. Pháp sư à, tôi có thể thay mặt phụ vương mời ngài bữa cơm chăng? Cũng được. Xin mời.
Ngươi nhìn ngoài cửa sổ có phải có nhiều việc đang suy nghĩ không? Không dám nghĩ không dám nghĩ. Pháp sư nhắm mắt ngồi thiền chẳng phải cũng có nhiều việc đang suy nghĩ sao? Quá khứ đã thành sự thật, tương lai không có gì đáng suy nghĩ, chỉ suy nghĩ bụng không no được đâu. Thức ăn chay tuy thanh đạm nhưng nếu ngày nào cũng như thế chỉ sợ thiếu chất dinh dưỡng suy nhược cơ thể.
Bò khỏe mạnh như vậy có phải bò cũng ăn cỏ mà sống không? Kết cấu trong cơ thể con bò khác với con người, sự dinh dưỡng cần thiết cũng khác mà. Ta từ nhỏ đến nay đều là ăn chay để duy trì thể lực, răng của người và bò đều giống nhau. Thật ra con người ăn thịt là vi phạm phép tắc tự nhiên. Con người linh tri hơn vạn vật, làm sao có thể đem so sánh với cầm thú chứ. Tôi nghĩ những con vật lưng hướng lên trời đều có thể ăn được cả.
Vậy thì ngay cả anh ta cũng có thể ăn được sao? Ngươi ra ngoài đi. Dạ! Xem ra trí quang của tam thái tử lúc sáng lúc tối, nếu có thể bỏ đi tạp niệm chuyên tâm tu hành tương lai tất có thể hoàng dương Phật pháp phổ độ chúng sanh. Tôi và pháp sư không giống nhau, ngài từ nhỏ tu hành còn tôi là thái tử, tôi nghĩ đời này tôi không có duyên với Phật đâu. Được rồi, tất cả tùy duyên đi. Lúc chưa sanh ra ai là ta, khi sanh ta rồi ta là ai.
Lão lưng rù kia, đi nói cho tam đệ ta biết ta săn được mấy con gà rừng, tối nay sẽ uống rượu cùng với nó. Tam hoàng tử gần đây không biết có chuyện gì, mấy tháng nay rượu thịt không chạm môi chỉ ăn toàn đồ chay này thôi. Lúc chưa sanh ra ai là ta, khi sanh ta rồi ta là ai. Vậy nghĩa là sao chứ? Mô Phật, Bát Nhã Ba La pháp sư có ở đây không? Có, mờ vào!
Một lạy được rồi. Ai kêu ngươi đi xuất gia? Kanan đại sư kêu con đi xuất gia. Một chút chủ kiến cũng không có, chẳng lẽ ngươi không tự phát tâm sao? Nói lại một lần nữa. Là tự mình con muốn xuất gia. Không biết tôn sư trọng đạo chút nào cả, tự mình chủ trương. Cho ngươi thêm một cơ hội nữa đó. Hả! Xem ra tánh ngươi đơn thuần có chút thiện căn, ta nhận ngươi làm đệ tử đó.
Cám ơn đại sư cám ơn đại sư! Còn ngươi, vì sao lại muốn xuất gia? Ngươi có phải là bị câm đâu, tại sao lại không nói! Bất cứ câu trả lời nào cũng không nói lên được tâm cầu Phật của tôi, chi bằng tôi không nói. Tốt! Nếu như ngươi đã có quyết tâm cầu Phật thì hãy đi cất một cái thất để tự tu trước xem như lòng thành.
Tối qua không về nhà em không sợ sao? Ông ấy kêu em đi mà. Vậy là yên tâm rồi. Lần này bắt gặp được quả tang rồi, dám dụ dỗ vợ tao. Ai dụ dỗ vợ ông chứ. Ngủ vợ tao hả, cho mày chết. Nè đừng qua đây. Đừng đánh nữa mà ... chờ tôi với. Có lẽ ngươi không có duyên với Phật, thôi bỏ cuộc đi. Từ nay không cần mang cơm đến cho hắn nữa.
Cuối cùng thì đã làm xong. Sư phụ! Hả, rõ ràng là đã làm xong sao lại dở bỏ? Đệ tử ngu muội, tốn thời gian dài như vậy mới cất được thất để tự tu. Vậy cũng nói là cất xong sao! Nói cất xong rồi là không đúng, phải nói là tìm được rồi mới đúng. Phật đạo tu hành ở tại tâm.
Đi theo ta! Dao thứ nhất đoạn trừ tất cả phiền não, dao thứ hai thệ tu tất cả pháp lành, dao thứ ba nguyện độ tất cả chúng sanh. Từ nay cho con pháp hiệu là Đạt Ma. Hãy nhớ, 67 năm sau khi ta chết đi con mới có thể đến Trung Quốc, đừng nên quá nôn nóng.
67 năm sau. Lui ra lui ra lui ra... Người xuất gia suốt ngày chẳng làm gì cả, chỉ nhận sự cúng dường của dân chúng, chỉ biết nghiên cứu giáo lý nhưng Phật là gì ai có thể giải thích cho ta hiểu hả? Đi ra ngoài. Chỉ toàn là mê tín nhắm mắt làm theo. Toàn bộ hoàng tục không được trở lại cửa chùa. Dạ! Tất cả lui ra... dừng tay.
Ngươi từ trên không xuống, động tác như bay thật ra ngươi là ai, chánh hay tà? Nếu quân vương có thể phân biệt được chánh tà thì sẽ không bài bát Phật giáo. Xem ra ngươi nói rất hay. Tuy tôi không hiểu biết được nhiều nhưng có thể giải thích được nỗi nghi hoặc ở trong lòng ngài. Phật là gì? Kiến tánh là Phật. Kiến tánh ở đâu? Tánh ở nơi dụng. Lúc dụng xuất hiện ở đâu?
Nếu hiện ở đời thì có tám nơi. Là tám nơi nào? Tại thai làm thân, ở đời làm người, ở mắt thì thấy, ở mũi biết mùi, ở miệng nói năng, ở tay cầm nắm, ở chân chạy nhảy. Lúc thấy khắp thì nhỏ như hạt vi trần, người biết nó là Phật người không biết lại là ma. Quân vương có lãnh ngộ được chăng? Nếu chưa có thì... bần tăng nguyện chết trước mặt quân vương.
Ngươi quả nhiên là thông hiểu đạo Phật, thầy của ngươi là ai? Chính là Bồ Đề Đạt Ma, tam thúc của ngài. Tam thúc của ta, ông ấy chưa chết sao? Dị Kiến vương hãy thu dọn hành lý giúp ta. Dạ! Tam thúc, thúc quyết định đi Trung Quốc truyền pháp thật sao? Ta nhất định phải đi tìm một đệ tử để truyền y bát, để thiền tông của Phật giáo phát triển rộng lớn ở Trung Quốc.
Tam thúc tuổi tác lớn như vậy, đối với việc vượt suối băng đèo đường xa vạn dặm con thấy rất là vất vả. Có thể không đi được không? Đây là ý trời. Như vậy thôi để cháu giúp cho, thông báo cho các chùa ở Trung Quốc tiếp đãi tam thúc. Tất cả tùy duyên thôi.
Tổ Sư Đạt Ma đến Trung Quốc trải qua ba năm đi thuyền vào thời vua Lương Võ Đế năm phổ thông nguyên, lên bờ ở phía nam. Trung Quốc khi đó đang vào thời đại nam bắc triều chiến tranh liên miên, cuộc sống lầm than. Tổ sư Đạt Ma ngoài việc hoàng dương Phật pháp phổ độ chúng sanh, ngài còn phải tìm người để kế thừa y bát.
Chùa Long Pháp... thầy làm sao vậy? Sao vậy thầy? Nam triều do vua Lương Võ Đế tín ngưỡng Phật giáo đại hành Phật đạo cho nên đất nước do ông ta cai trị vẫn duy trì được cuộc sống êm ả. Thiên Trúc thiền tông chưởng môn Đạt Ma đại sư sắp đến nam triều để hoàng dương Phật pháp, Đông Lâm tự phụng chỉ chiêu đãi. Nhân dân cả nước ta đều tín ngưỡng Phật giáo, lập bản văn này quảng cáo khắp nơi.
Nè phía trên đó xong chưa? Dạ sắp xong rồi. Thầy sang phía bên kia đi, thầy qua bên đó lẹ lên. Vâng thưa sư huynh. A Di Đà Phật. Dẫn các vị sư huynh đến phòng thiền nghỉ ngơi đi. Dạ mời theo tôi! Thưa sư huynh, trụ trì chùa Phổ Đà và chư tăng đã sắp xếp xong rồi. Các thầy nên nhớ, lần này hoàng thượng hạ chỉ muốn chúng ta tiếp đãi cao tăng Thiên Trúc, hơn nữa trụ trì của các tự viện cũng sắp tới rồi.
Cho nên tất cả mọi việc các thầy phải làm chu đáo một chút, đừng để mất mặt đó, mau mau đi làm việc đi. Đi dọn nhà vệ sinh mau đi. Sư huynh ơi, đại sư Đạt Ma đã đến ngoài cửa rồi đó. Còn không kêu gọi mọi người chuẩn bị nghênh tiếp đi, để ta đi báo sư phụ biết. Đại sư bất từ lao khổ đến đây truyền pháp, Trung Quốc thật có phước.
Bần tăng Huệ Viễn hôm nay được tiếp đãi đại sư cảm thấy rất vinh hạnh. Người xuất gia không cần đa lễ. Đại sư, những người đi với ngài sao vẫn chưa đến? Ta không dẫn theo. Như vậy kinh sách của ngài đâu? Cũng không mang theo. Sư phụ à, việc này là sao vậy? Đại sư tinh thông Phật pháp chắc chắn kinh ở trong tâm, đại sư mời cùng bần tăng đi lại Phật.
Giảng kinh đài, là sao vậy? Thưa sư phụ, sao ông ấy không nói gì hết vậy? Có thể đây là nghi lễ của Ấn Độ. A Di Đà Phật. Thiện Mông, bây giờ bắt đầu giảng kinh rồi. Đạt Ma đại sư, ngài như vậy rồi bỏ đi sao? Thiện Mông không được vô lễ. Là ông ấy vô lễ đó. Thiện Mông, hay là các thầy tiếp đón Đạt Ma đại sư có chỗ nào đó không được chu đáo? Dạ không có. Vậy thì sao đại sư không giảng kinh? Làm sao con biết được.
Đạt Ma đại sư chỉ mỉm cười rồi bỏ đi. À con hiểu rồi. Thầy hiểu cái gì? Chắc là chư tăng Ấn Độ giảng kinh không cần dùng miệng. Thầy ấy không dùng miệng thì làm sao nói chuyện? Khoang đã đại sư huynh, người đó không phải là thầy tăng Ấn Độ sao? Nói cho các thầy biết, ở trong bùn nhơ mọc ra hoa sen thanh khiết, các thầy chỉ có thể hái cành hoa tinh khiết đó thôi, tuyệt đối không được lấy bùn bẩn nhơ nhớp.
Không ngờ đại sư huynh ứng khẩu là có thể ngộ đạo được, hoa sen xanh trong bùn nhơ cũng có thể lấy, bỏ sự xấu xa lấy cái cốt tủy. Tuyệt! Bất biến tùy duyên, tùy duyên bất biến, bùn có thể mọc hoa sen cũng là bùn tốt. Cái cái gì, bùn mà cũng có thể lấy được sao. Theo lời đại sư nói phàm mọi việc há không có định luật sao? Đồ vật hư cũng có thể lấy được sao? Vậy là lý gì chứ? Không xấu không tốt, do người mà có khác. Hình như cũng có lý đó.
Thầy biết cái gì chứ. Bây giờ tay thầy nắm thành quyền hay là quyền nắm thành tay? Lý này cũng giống như là trứng có trước hay là gà có trước. Trứng có trước. Không có gà thì làm sao có trứng được chứ... Không có trước sau, cả hai đều đúng, phải nhìn xem tạo hóa mà định. Con hiểu rồi. Ngươi lại hiểu nữa hả? Ngươi hiểu cái gì chứ? Đại sư nói là tất cả tùy duyên không nên chấp trước, kẻ bình thường tùy duyên tức biến, người ngộ đạo tùy duyên bất biến.
Nói tới nói lui lấp lửng đứt đôi tôi không hiểu được đâu. Tốt nhất thầy nên đi tìm một người có thể khiến thầy hiểu trước đã. Nói cả buổi trời tôi nghĩ người đó chính là ngài đấy. Chẳng phải tôi mà chính là thầy đó. Đại sư à, có thể coi là ngài đã liễu ngộ, như vậy tôi xin hỏi ngài sau khi chết sẽ đi về đâu? Không biết được. Ngài mà cũng không biết sao? Bởi vì ta vẫn chưa chết.
Vào phòng thiền không được nói chuyện. Dạ sư huynh. Trong đó... tọa thiền ba ngày ba đêm. Tắt đèn rồi. Sao thầy lại nói chuyện. Chúng ta không được nói chuyện đó. Chỉ có tôi là không nói gì hết. Đại sư ngài làm gì vậy? Các thầy đang làm gì? Chúng tôi đang ngồi thiền làm Phật. Ta mài ngói làm gương. Mài ngói mà có thể làm gương! Ngói không thể mài thành gương, tọa thiền há có thể thành Phật được sao? Vậy làm sao mới có thể thành Phật?
Cần nên biết Phật không có cái hình thái nhất định, và thiền cũng không phải là ngồi hay nằm. Các thầy chỉ biết ngồi thiền mà không hiểu vì sao lại phải ngồi thiền, như vậy vĩnh viễn không bao giờ kiến tánh. Vậy làm thế nào mới có thể kiến tánh? Tu tập từ trên căn bản. Thế nào là căn bản? Tâm là căn bản. Tội từ tâm sanh cũng từ tâm diệt, tất cả thiện ác đều do tâm mà có. Nếu ngay cả lý này mà cũng không thông hiểu chỉ hạ thủ công phu phiến diện bên ngoài thì thật là lãng phí thời gian. Lãng phí thời gian hả? Đại sư đại sư.
Hoàng thượng công việc rất nhiều nhưng vẫn muốn dành chút thời gian cùng Đạ Ma đại sư thảo luận Phật pháp, thật là công đức vô lượng. Không ngờ chư tăng Ấn Độ nghèo đến nổi không có lấy đôi giày để mang nữa. Gió thổi linh động. Bần tăng nghĩ là tâm của hoàng thượng đang động. Lời của đại sư nói thật là có lý, không uổng công trẫm gặp đại sư hôm nay. Bần tăng còn ở nơi xa đã nghe vua của Lương triều có tên là Bồ Tát hoàng đế.
Bần tăng theo thuyền đến đây cũng là vì hoàng truyền Phật pháp. Đại sư đến thật đúng lúc. Trẫm từ lúc đăng cơ tới nay xây chùa tạo tượng, biên chép kinh sách, cúng dường vô số chúng tăng. Xin hỏi đại sư trẫm có công đức chăng? Không công không đức. Hả? Cũng giống như cái bóng của đồ vật, nói nó có nhưng trên thực tế lại không có.
Như vậy trẫm phải làm việc gì mới gọi là công đức? Người đắc đạo hoàn toàn trong sạch mới gọi là có, thứ công đức đó trên đời này cầu không được đâu. Xin hỏi đại sư trên đời này có Phật hay không? Không có. Là một vị tăng ngài có biết chính mình là ai hay không? Không biết? Lời nói thật không ăn ý, người đâu tiễn khách.
Ta không còn làm tướng quân nữa vì sao ngươi vẫn muốn bức sát ta? Ta phải báo thù cho huynh đệ đã chết... Còn không mau dừng tay. Không phân thắng bại quyết không dừng tay. Lại có chuyện gì nữa vậy? Quỳ ở đó cả buổi rồi, con có chuyện muốn nói với ta phải không? Đệ tử ngày nào cũng thấy ác mộng, xin sư phụ dạy cho đệ tử phương pháp giải thoát!
Chẳng phải ta nói qua rồi sao, những việc của hôm qua đã chết rồi, con đọc kinh cho nhiều vô, những việc của hôm nay mới bắt đầu sống. Nhưng hằng ngày đệ tử đã đọc nhiều kinh lắm rồi! Vậy phải chuyên tâm đọc nữa đi. Mỗi lần đệ tử đọc kinh đều thành tâm sám hối. Vậy là không đúng rồi, lúc đọc kinh tâm phải vô sở cầu. Cảm ơn sư phụ chỉ dạy!
Sư phụ à để con. Hổng cần đâu! Sư phụ à, thật ra sau này không cần ngày nào ngài cũng tới, có huynh đệ chúng con rồi sao sư phụ phải vất vả vậy chứ? Vì đại chúng mà cực khổ cũng là một kiểu tu tập, sự tu tập của con sau này sẽ giỏi hơn ta. Một niệm thiện cũng có thể thành Phật, nên nhớ quân tử cần phải không ngừng phấn đấu. Đó là thuyết của đạo nho mà! Thích đạo nho vốn là một nhà làm gì có phân biệt, điều quan trọng là tâm an lý đắc! Thần Quang, con không nên cố chấp!
Nè nè, ông ta là ai vậy? Ông ta là vị tăng người Ấn Độ đó. Ô Trời ơi, đi lẹ lên đi, xui xẻo lắm đó! Ờ cẩn thận nha cẩn thận nha! Cẩn thận đó té bây giờ! Anh Trương. Hả? Anh cho thuyền chạy mau lên đi, phía sau đang đi đến là một vị tăng người Ấn Độ đó. Trời ơi! Người Ấn Độ dơ dáy lắm, ăn cơm dùng tay bóc đó! Đúng rồi, đi vệ sinh hả, cũng dùng tay lao nữa! Ông ta còn bồng con gái anh nữa kìa, chạy lại bồng đi nhanh lên!
Hả! Hết chỗ rồi! Lẹ lên đi! Nè phía sau lẹ lên đi, mau... rồi đi! Sao không để cho ông ta lên thuyền này? Tội nghiệp ghê ha! Ăn hiếp ông ấy là người phương khác đến! Giờ còn mình ổng ở đó, coi trời sắp tối rồi đó! Nếu ông ấy không đi được chuyến này chắc là phải chờ đến ngày mai rồi! Thôi mặc kệ đi! Ông ta ngồi chờ kìa! Cho dù có chờ ngày mai tôi cũng không có cho ông ta lên thuyền của tôi đâu! Đúng, nói rất đúng! Con gái, con gái! Con gái của anh bị rơi xuống nước! Nè! Đừng sợ đừng khóc, cha con sắp sửa tới rồi.
Nên biết rằng kiếp này làm chim đều do kiếp trước tạo nghiệp, trúng tên bị thương cũng là do nhân quả tuần hoàn mà ra, cho nên trong lòng ngươi cũng đừng có oán hận. Ta truyền tam quy y cho ngươi, sau này làm người nhớ tu! Bay đi! Anh đang tìm con mồi săn được có đúng không? Đúng vậy! Một mũi tên của anh có thể bắn được mấy con? Một con, có lúc may mắn thì tôi bắn được hai con! Ừm hai con! Vậy có nghĩa là nhất tiễn hạ song điêu đó hả?
Ta nghĩ không đâu, nếu may mắn một chút có thể bắn được con vật đang mang thai nữa! Thì đúng rồi, như vậy không phải là hai con đâu! Ta chỉ có thể bắn được một con, nhưng ta bắn con vật đó thì ngàn vạn chúng sanh sẽ được sống an lạc! là con gì vậy? Chính là anh! Là tôi à? Nếu tôi không sát sanh thì người khác cũng làm!
Máu thịt thảm thê đủ vị ngon.
Chung quy thống khổ hận khó bày.
Tự hỏi nếu mình nơi chốn ấy.
Ai dám cầm dao cắt tự thân.
Sư đệ, chúng tôi khuyên thầy cả buổi rồi mà thầy còn cố chấp như vậy hả? Vì để chạy trốn ác mộng ban đêm không dám đi ngủ, đây không phải là cách giải quyết đâu! Đúng vậy, nếu còn như vậy nữa chúng tôi sẽ coi thầy là kẻ điên và đem nhốt lại đó! Đúng rồi đem nhốt lại đó! Sư phụ! Các con về trước đi. Dạ! Sư phụ, tại sao người lại tự cắt thịt mình? Ta cắt đùi của mình liên quan gì tới con!
Sư phụ, người tự làm tổn thương mình đệ tử đau lòng lắm! Ta cứ tưởng rằng con là người không có cảm giác! Đệ tử biết sai rồi! Chúng ta là người tu hành ắt sẽ gặp tâm ma, Phật tâm kiên định mới xông phá được! Cảm ơn sư phụ đã chỉ dạy! Sư phụ, chúng ta về thôi. Con coi, ta còn đi được sao! Thế nào, con cổng ta chân có đau không? Dạ không đau!
Không Trí đại sư! A Di Đà Phật! Không Trí sư huynh nổi tiếng khắp nơi, quả là đạo cao đức trọng ha! Chúng ta tu tập Phật pháp không nên có tâm được hay mất, tham vọng danh tiếng thì sẽ có hỷ nộ ái lạc! Người xuất gia cần phải vượt qua thiện ác đắc thất mới có thể tứ đại giai không! Sao vậy sao vậy! Ờ ơi lạ quá ha!
Vị tăng Ấn Độ này cũng chẳng có gì đặc biệt hết! Da của ông ta đen hơn người khác đó! Nghe nói Phật pháp của ông ta rất cao thông! Cái gì mà nói! Anh họ tôi tận mắt nhìn thấy ông dùng cây lao bay qua sông đó! Thiệt sao? Tôi không tin đâu! Vị này là Đạt Ma đại sư đúng không? Bần tăng Không Trí, giáo lý hiểu không nhiều, xin đại sư chỉ dạy!
Tâm Phật cho đến chúng sanh, cả ba đều không! Hiện tượng trực tánh là không, không Thánh không phàm không thí không thọ không thiện không ác, tất cả đều là không có đúng chăng? Sao ngài lại đánh người? Ngươi nói tất cả đều là không thì làm gì có đau! Nhìn những vật không nhìn thấy, nghe những âm thanh không nghe được, biết những sự việc không biết được mới là chân lý!
Sao ông đánh người rồi bỏ đi sao? Sư đệ! Sư huynh, huynh bị ông ta đánh cho điên rồi hả? Đừng nói nữa, ngôn ngữ khó có thể nói hết, chỉ có thể dùng tâm để cảm nhận thôi!
Thiếu Lâm Tự. Sự đệ, chính là vị này. A Di Đà Phật. Bần tăng Minh Thiện là trụ trì của bổn tự. Từ tối hôm qua đến giờ hình như ông ấy không cử động đó! Nè, sư phụ của tôi đang nói chuyện với ông đó! Không được vô lễ! Nhìn dáng điệu của vị thí chủ này cũng là một cách tu tập khác! Ông ấy đã đến núi ở sau chùa của chúng ta chính là duyên Phật pháp, cứ để ông ấy ở đây tỉnh tu đi! Chúng ta đi thôi. Tịnh Nguyên, từ nay con phụ trách mang cơm cho vị thí chủ này! Dạ!
Nghe sư huynh Tịnh Nguyên nói vị thầy đến từ Ấn Độ này đã bảy ngày bảy đêm rồi không có ăn gì hết á! Không chỉ vậy đâu, ngay cả nước cũng không uống nữa! Cũng không biết ông ấy chịu đựng như thế nào! Ông ta ăn rồi, ông ta ăn cơm rồi! Vậy là sao chứ? Nè, chúng ta đi coi thử coi! Ờ đi! Mau lên vô coi đi! Đó nhìn coi, ăn rồi ăn rồi đó! Đúng vậy ông ta ăn rồi! Vẫn chưa ăn đâu! Hả? Đi thôi đi thôi, chúng ta đừng làm việc ông ấy nữa!
Tịnh Đức, để tôi dẫn chú đi coi nè! Ông ta lâu rồi không ăn sao? Chẳng những không uống một giọt nước mà nửa năm rồi không nói chuyện luôn. Thiệt hả! Nửa năm rồi ông ấy không có nói chuyện sao? Đương nhiên, có giả được sao? Vậy cái miệng chắc là thúi lắm đó! Đi bên này nè. Tịnh Đức. Chỉ được nhìn không được đụng vào biết chưa! Tịnh Đức à, đèn hết dầu rồi cho thêm dầu vô đèn đi! kỳ lạ thiệt đó! Nhớ nha, nếu tôi không đưa chú đến, một mình chú không được đến đó! Dạ sư huynh!
Ở đây linh lắm đó! Ông ấy ngồi một hơi luôn ba năm, đúng là bất lão ông! Đúng là ba năm ông ấy không cử động sao? Đương nhiên rồi! Cô thấy ông ta không động đậy gì hết không? Thật không vậy? Dĩ nhiên là thật rồi, bằng không làm gì có nhiều người đến lễ ông ta chứ! Chí Công đại sư, nghe nói chùa Thiếu Lâm có vị Thánh tăng dị thường ngài có biết không?
Bần tăng chưa có duyên để gặp mặt, ngược lại thánh thượng đã nói chuyện với ông ta một đêm. Ông ấy là Đạt Ma đại sư thánh thượng từng triệu kiến qua. Ông ta, không thể nào! Trẫm nhận thấy ông ta không biết chút nào về giáo lý cả! Năm đó trẫm hỏi ông ta, trẫm đã vì đạo Phật làm biết bao nhiêu việc thiện, ông ta nói trẫm không có chút công đức nào cả!
Đạt Ma đại sư trả lời rất đúng! Xin thứ cho bần tăng nói thẳng! Hoàng thượng vốn có công đức, nhưng thường đeo ở trên miệng muốn người xưng tán thì là cố ý ham muốn công đức, thiện ác triệt tiêu cũng là không có công đức! Thôi được kể như là ông ta trả lời đúng! Lúc đó trẫm hỏi ông ta có Phật tồn tại hay không, ông ta trả lời là không có.
Ông ta nói cũng có lý đó! Hả? Hoàng thượng nên biết rằng Phật vốn không có thực chất mà chỉ tồn tại trong tâm, hoàng thượng đã hỏi Phật ở nơi nào nghĩa là trong lòng hoàng thượng vốn không có Phật thì lý có Phật từ đâu mà ra! Vậy ông ta không nên trả lời trẫm chính bản thân ông ta là ai ông ta cũng không biết!
Thật không ngờ Đạt Ma đại sư đã đạt tới cảnh giới vô ngã rồi! Như vậy ông ta xứng với một tên là cao tăng đắc đạo! Bạch tướng quân. Có thần! Ngươi lập tức đưa người tới Thiếu Lâm Tự cung nghênh Thánh tăng Đạt Ma đại sư về cung. Tâu hoàng thượng, Thiếu Lâm Tự trụ đất bắc Ngụy, thần đem binh đi sẽ có thể gây ra sự hiểu lầm!
Ngươi không biết nghĩ cách hay sao? Tuân lệnh! Lần này nếu mời được Thánh tăng Đạt Ma về nhất định phải giữ ông ta ở trong cung, hằng ngày cùng trẫm nghiên cứu giáo lý. Nếu là vô duyên hà tất phải bắc buộc. Tại hạ Bạch Văn Hải, phụng mệnh hoàng đế đương triều mời Thánh tăng hồi cung! Xin thứ cho tại hạ vô lễ! Khiêng đi!
Quý vị không được làm như vậy, không được làm như vậy! Tập trung người ngựa! Như vậy mà mời cũng không được! Chẳng lẽ ta và Phật thật sự không có duyên sao? Nói là không có duyên nhưng lại có duyên đó! Hoàng thượng đã nói đến chữ duyên này, hữu duyên hay vô duyên tất cả đều nhất niệm suy nghĩ! Trẫm đã lễ Phật nhiều năm, hôm nay nhờ lời nói của khanh mới hiểu rõ, vậy tất cả tùy duyên đi! Trẫm ở đây cùng với thánh tăng thần giao cách cảm vậy là được rồi!
Thần Quang, đi theo tôi đi theo tôi! Thần Quang Thần Quang, sư phụ đang kêu con chứ không phải thỏ con kêu con đâu, lại nằm mộng nữa rồi! Hả, sư phụ! Theo như lời con nói như trong mộng chỉ dẫn con đi theo hướng nam chắc có thể ngộ đạo! Sao hả, sư phụ kêu con đi khỏi chùa Long Pháp à? Chẳng phải sư phụ muốn con đi mà là thời cơ đã tới rồi, cần đi cuối cùng cũng phải đi thôi!
Con đi ra ngoài rồi mọi người sẽ kêu con là sư phụ! Con có còn nhớ không? Sao mắt con đỏ vậy? Thần Quang không nỡ rời xa sư phụ! Trên đời này có bữa tiệc nào mà không tàn, uổng công sư phụ dạy con đó, con lại nổi tánh trẻ con rồi! Sư phụ, xin người bảo trọng! Đứng lại đứng lại chưa... ngươi cả gan dám trộm đồ của lão gia!
Tội của người này xin để tôi chịu thay cho! Ai làm người đó chịu, bắt nó treo lên! Thí chủ, các vị đừng mê mờ bất giác nữa! Không phải chuyện của ngươi, tránh ra! Nữ thí chủ, đem đồ cô lấy trộm của họ trả lại đi! Nữ thí chủ, vì sao lại lưu lạc đến đất này? Tôi và gia đình mình chạy nạn tới đây, Cha tôi không may bị thương nặng, tôi nghe nói ở chùa Thiếu Lâm có gì bất lão ông thông hiểu Phật pháp, vì vậy một mình tôi lên đường đến xin ngài gia hộ cho gia đình!
Bất lão ông? Xin hỏi chùa Thiếu Lâm ở đâu vậy? Từ đây đi thẳng theo hướng nam! Nè nữ thí chủ, cô đừng có nghĩ quẩn! Tuy cô có làm sai một chút nhưng cũng đừng nên quở trách mình, chỉ cần biết sai mà sửa là được rồi! Chuyện về bất lão ông cũng chỉ là nghe nói, tôi cũng chẳng biết là nên đi hay không nên đi nữa!
Vậy là không đúng! Cô đã có lòng cầu Phật thì trước nhất phải có lòng tin mới có cơ hội đạt đến mục đích! Nè nè, cuộc đời của một con người chỉ có mấy chục năm thôi, trừ khi lúc trẻ không hiểu biết và khi già thể lực yếu đuối, trừ thêm thời gian ngủ nghỉ còn lại bất quá chỉ hơn một vạn ngày! Chúng ta tất phải nắm bắt lấy thời gian quý báu, làm nhiều việc thiện để bù đắp cho lỗi lầm!
Hả, nè cô bị sao vậy? Bị cháy rồi kìa... tôi dập tắt rồi! Quần áo của tôi đã khô rồi, hay để tôi thay lại đồ của mình! Sư phụ, cám ơn thầy! Tôi vốn là một cô gái phàm tục đi cùng sư phụ đến chùa Thiếu Lâm e rằng không tiện lắm, tôi đi trước đây, thầy hãy bảo trọng! Tên của tôi gọi là thỏ con. Thỏ con, A Di Đà Phật! Sư huynh ơi, hôm nay hình như trời lạnh hơn mấy hôm trước đó! Đúng vậy! Hay là hay là mình... cái gì? Đệ là muốn về sớm hả?
Tịnh Đức à, mai sáng sớm sư để đến đây châm thêm dầu vào đèn nha! Sư phụ sư phụ, quan trọng là phải ghi tên ông chủ Trầm Dương của tôi vào danh sách cúng 200 lượng bạc! Thí chủ công đức vô lượng! Tịnh Đức! Dạ có con! Vị thầy ở sau núi đó đã tỉnh dậy chưa? Con đã cho thầy ấy dùng cháo nóng rồi nhưng mà sức khỏe thầy ấy còn rất yếu!
Người này thành khẩn như vậy chắc muốn thỉnh giáo với Thánh tăng đó! Ngươi đã quỳ trong tuyết ba ngày ba đêm rồi! Có điều gì muốn cầu xin? Con xin đại sư an tâm cho con! Tâm con bất an hay sao? Tuy con dốc lòng cầu đạo nhưng có lúc tâm lại bất an! Đem tâm ra đây ta an tâm cho! Con không tìm ra cái tâm bất an của mình!
Ta đã an tâm cho con rồi đó! xin đại sư nhận con làm đệ tử! Con cầu pháp với ta sao không tỉnh ngộ chính mình trước!
Nhược tri tiền thế nhân, kim sanh thọ giả thị.
Nhược tri lai thế quả, kim sanh tác giả thì!
Con đã quyết tâm chặt đứt cánh tay để cầu pháp, vậy còn gì mà không được chứ! Nay ta cho con pháp hiệu là Huệ Khả!
Ê Mau! Tiền nhang dầu hôm nay khoảng hơn 300 lượng đó. Đạt Ma đại sư ngồi ở động phía sau đã chín năm trời, không ngờ lại mang cho chúng ta nhiều phúc lợi như vậy! Ừ, sư đệ à. Ngày mai em dẫn theo người đem số tiền nhang dầu này đi khắp nơi. Dạ! Vậy thì mau lên đi, sáng sớm ngày mai chúng ta lên đường đó! Dạ!
Mấy người làm gì vậy? Không được đâu! Mấy người phải cổng nhân quả đó! Bọn ta sẽ cổng bao tiền! Thí chủ à không dám nhận không dám nhận! Ngừng tay! Thánh địa cửa Phật thí chủ không nên bạo động, có câu không nể mặt nhà sư nể mặt Phật! Nể mặt Phật gì chứ, ngay cả mời Phật tới đây ta cũng không nể mặt đâu!
A Di Đà Phật... các người nhìn kìa! Hả, bọn hòa thượng này ngày thường chỉ biết lạy Phật thôi, hôm nay lại quỳ lạy dưới chân của ta hả! Đại ca, không phải họ lạy huynh đâu! Ông ta là ai vậy? Ông ta chính là bất lão ông ở trong hang núi đó! Bất lão ông à! Hôm nay phải cho ông ta đảo ngay mới được! Thằng khốn này, mày muốn ăn một mình hả? Đại ca! Đừng kêu ta, ta phải giết chết ngươi!
Huynh đệ tương tàn tự thực kỳ quả! Tiến lên! Thật là tức chết, một đám ăn hại! Khốn kiếp... Thí chủ, nếu ông thật sự cần thì ông hãy lấy đi... A Di Đà Phật! Chư huynh đệ, sức khỏe của các vị yếu kém, trước khi ta ra đi ta đem một số phương pháp tập luyện gân cốt truyền cho các vị, để các vị có sức khỏe cường tráng.
Võ công và văn tự cũng giống nhau, có mặt động và có mặt tịnh của nó! Thật ra những biểu hiện trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta như ăn cơm, ngủ nghỉ cũng không rời khỏi phạm vi đó! Quý vị muốn tham ngộ thiền cơ thì phải dụng tâm mà quan sát nó! Đưa tay ra, giơ chân lên cũng đều phải có ý thiện tồn tại!
Thiên Thánh Tự. Ta sắp trở về Ấn Độ rồi, các con đem tâm đắc của mình học được nói ra nghe coi! Văn tự chỉ là biểu hiện của Phật pháp, không nên chấp trước văn tự nhưng cũng không thể rời xa văn tự, đây là dụng của đạo. Con được phần da của ta thôi! Chỗ hiểu của con giống như ngài A Nam thấy nước Phật A Súc, sau khi thấy bèn liễu ngộ thật tướng hoắc nhiên minh bạch không cần gặp lại.
Con lãnh hội được nhiều hơn Đạo Phó một chút, nhưng chỉ được phần thịt của ta! Địa thủy hỏa phong đều là không, mắt thấy tai nghe mũi lưỡi nếm, thân cảm thọ cũng không thật có, chỗ thấy của con không một pháp nào tồn tại. Con cũng chỉ đạt được phần xương của ta thôi! Huệ Khả còn con? Chính là như vậy, xem như con đạt được phần tủy của ta!
Kẻ hiểu không nói, kẻ nói không hiểu! Huệ Khả, bây giờ ta đem y bát truyền cho con để làm tính vật truyền pháp, con chính là nhị tổ của thiền tông. 200 năm sau khi ta diệt độ, y bát truyền đến lục tổ không cần tiếp tục truyền nữa, khi đó pháp môn của thiền tông đã truyền đi khắp nơi. Nhưng mà người biết thì nhiều còn người thực hành thì ít, người thuyết đạo nhiều mà người ngộ đạo ít, kẻ thuyết lý nhiều mà người ngộ lý thì ít.
Cho nên con không được coi thường những người chấp mê bất ngộ! Bất cứ kẻ xấu nào trong một khoảnh khắc cũng có thể bỏ ác theo thiện. Bốn cuốn kinh Lăng Già này là pháp yếu tối cao của Phật Tổ, có thể dùng để khai ngộ thế nhân! Bây giờ giao hết cho con, con hãy nghe!
Ngô bổn lai tư độ.
Truyền pháp cứu mê tình.
Nhứt hoa khai ngũ dịp.
Kết quả tự nhiên thành!
Video gốc tổ sư Đạt Ma dài một tiếng 28 phút 57 giây đăng trên kênh youtube Phim Lẻ, định dạng mp4 được tạo bởi Phim Lẻ.
Phim lẻ Khương Itvtbadboy không chuyển đổi định dạng âm thanh hay sổ tay mà chỉ chia sẽ những trích đoạn liên quan đến Phật pháp.